Tham Thiên

Chương 1: Mưa đêm Trường An

Chương 1: Mưa đêm Trường An

Năm 540 Công Nguyên, Ngụy đô Trường An, vào những ngày cuối thu.
Mưa bắt đầu trút xuống từ sau giờ Ngọ, lúc đầu chỉ là mưa phùn lất phất, đến đêm thì nặng hạt hơn, khiến đường phố vắng bóng người qua lại.
Dù chưa đến giờ lên đèn, nhưng sắc trời đã tối sầm lại, trong thành lác đác xuất hiện ánh đèn, tập trung chủ yếu ở khu Đông thành rộng hơn mười dặm. Nơi ấy là Hoàng Thành, nơi ở của bậc quyền quý, giàu sang.
Khu Tây thành chủ yếu là nơi sinh sống của dân thường, nhà cửa thắp đèn không nhiều. Nhưng ở phía Tây Bắc của Tây thành, có một nơi ánh sáng rực rỡ hơn hẳn những ánh đèn bình thường khác, ánh sáng bập bùng, chớp động không ngừng.
Nguồn sáng phát ra từ một ngôi miếu thờ nhỏ, đã đổ nát xiêu vẹo. Tường viện và dãy nhà ngang hai bên đều sụp đổ, chỉ còn lại gian chánh điện vốn dùng để thờ tượng thần là còn đứng vững.
Trên thần đàn trong chánh điện đặt một pho tượng đã hư hại nghiêm trọng do không ai trông nom, bảo quản. Lớp sơn vẽ tróc lở, để lộ phần gỗ bên trong, khiến người ta không còn nhận ra đó là vị thần tiên nào.
Giữa điện có một đống lửa, xung quanh là mấy người ăn xin quần áo rách rưới. Bọn trẻ này tuổi không lớn, đứa lớn nhất chừng 13-14, đứa nhỏ nhất ước chừng 8-9 tuổi.
Lớn tuổi nhất là một cô bé ngực đã nhú, có lẽ đang dỗ dành người bạn nằm trước tượng thần uống thuốc.
Đứa trẻ nằm trên đống rơm nom chừng 12-13 tuổi, là một cậu bé gầy gò. Chẳng biết vì sao, cậu không chịu đón lấy chén thuốc bạn đưa, chỉ trân trân nhìn cô bé, mặc cho cô bé hết lời khuyên nhủ.
Ngoài hai người này, trong miếu còn có hai đứa trẻ khác. Một cậu bé đang nấu cơm, thực ra chỉ là phân loại thức ăn xin được, rồi chia vào hai lọ sứ treo trên lửa. Cậu bé này tuy cũng là ăn xin, nhưng không gầy yếu như những đứa khác mà khá trắng trẻo, mập mạp.
Đứa còn lại là một bé gái đang gom củi. Đôi mắt nó rất to, nhưng từ nãy giờ vẫn chưa nói một lời, chỉ dùng điệu bộ tay chân để giao tiếp với mọi người. Xem ra nó bị câm.
Thấy bạn mình bướng bỉnh không chịu uống thuốc, cô bé mớm thuốc có chút sốt ruột, nhưng không hề nổi giận mà dịu dàng hỏi han.
Cậu bé kia không nhìn cô bé, quay mặt đi, không đáp lời.
Cô bé khuyên mấy câu, lại đưa chén thuốc đến gần. Cậu bé đột ngột ngồi bật dậy, giơ tay hất đổ chén thuốc, rồi giận dữ trừng mắt nhìn cô bé.
Cô bé vội vàng nhặt lại chén, may mắn là chén không vỡ, nhưng thuốc đã đổ hết.
Cậu bé nghiêng đầu nhìn cô bé, vẻ giận dữ trong mắt dần tan biến, thay vào đó là nỗi bi thương tột độ. Chợt, cậu đưa tay áo lau nước mắt, rồi lại nằm vật xuống, không nói thêm gì.
Cô bé bất lực nhìn cậu bé nằm trên đất, rồi cầm chén thuốc đưa cho cậu bé mập đang nấu cơm. Nàng không khỏi lo lắng nhìn ra ngoài, mưa mỗi lúc một lớn. "Có ai thấy Lữ Bình Xuyên và Mạc Ly đi đâu không?"
"Không thấy. Mà Trường Nhạc sao lại không uống thuốc?" Cậu mập hỏi.
Cô bé lắc đầu. "Vậy Nam Phong đâu rồi? Có ai thấy Nam Phong không?"
Cậu mập cũng lắc đầu. "Sở lão đại, hay là để ta đi tìm bọn họ."
"Để ta đi thì hơn." Cô bé họ Sở xua tay.
Hai người vừa dứt lời thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, từ xa vọng lại. Chốc lát sau, hai tên ăn xin một lớn một nhỏ xông vào. Đứa lớn chừng 13-14 tuổi, mình trần trùng trục. Đứa nhỏ khoảng 8-9 tuổi, khoác tạm một mảnh áo choàng rách trên đầu.
Hai đứa vừa vào đến nơi thì một cậu bé gầy gò mặc áo đơn đen từ ngoài cửa chạy vào, vừa chạy vừa than: "Khốn kiếp, ướt hết cả người rồi!"
"Nam Phong, ngươi giấu gì trong ngực đấy?" Cậu mập nấu cơm hỏi.
"Đoán xem?" Nam Phong cười tinh quái.
"Được rồi, người đông đủ cả rồi, ăn cơm thôi." Lữ Bình Xuyên nói với cậu mập bên đống lửa, rồi vẫy tay gọi cô bé họ Sở. "Hoài Nhu, lại đây ta có chuyện muốn bàn."
Sở Hoài Nhu gật đầu, cùng Lữ Bình Xuyên đi đến một góc, thấp giọng nói chuyện. Cậu mập chia thức ăn trong hũ cho mọi người.
Trong lúc cậu mập chia cơm, Nam Phong lén lút đến trước tượng thần, lấy từ trong ngực ra một cái bầu rượu đưa cho Trường Nhạc. "Cho ngươi nè, thứ tốt đấy."
Cậu mập chia thức ăn trong hũ thành sáu phần, cuối cùng chỉ còn lại chút nước canh. Cậu ta bèn đổ chung hai bình nước canh vào một chỗ, ôm cả bình mà húp.
Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên dường như đang bàn một chuyện rất quan trọng, cả hai đều tỏ vẻ nghiêm trọng. Lúc nói chuyện, họ thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn những người khác đang ăn cơm, không biết là sợ mọi người nghe được hay là chuyện này có liên quan đến mọi người.
Nam Phong và Trường Nhạc thay nhau uống rượu trong bầu, Nam Phong dường như đang hỏi han gì đó, nhưng Trường Nhạc chỉ lắc đầu, không trả lời.
Trong ngôi miếu đổ nát có chuột. Một con đánh hơi thấy mùi thức ăn, từ trong bóng tối chạy ra, tiến đến chỗ bé gái câm. Bé câm không đánh nó mà còn gắp cơm canh cho nó ăn.
"Sở tỷ tỷ, Nam Phong vừa trộm rượu cho Trường Nhạc uống đấy!" Mạc Ly tố cáo.
Sở Hoài Nhu nghe vậy liền quay đầu lại, xua tay với Mạc Ly. "Trường Nhạc bị cảm lạnh, uống rượu để khu hàn."
Một lát sau, Lữ Bình Xuyên và Sở Hoài Nhu rời khỏi góc tường, đi về phía đống lửa.
Lữ Bình Xuyên đến bên đống lửa bưng chén cơm lên, gắp một miếng xương cho Mạc Ly, còn lại không ăn mà đổ vào hũ của cậu mập.
Những chuyện tương tự thế này có lẽ thường xuyên xảy ra. Cả hai đều không từ chối, nói cảm ơn rồi cắm cúi ăn cơm.
"Ngươi nói đi." Lữ Bình Xuyên nhìn Sở Hoài Nhu.
Sở Hoài Nhu lắc đầu. "Vậy thì ngươi nói đi."
Mọi người thấy giọng điệu của hai người khác thường thì đều ngẩng đầu nhìn họ, trừ cô bé câm vẫn im lặng ăn cơm. Người câm thì thường điếc mà.
"Được rồi, ta nói," Lữ Bình Xuyên ngẫm nghĩ một lát rồi nói. "Hôm qua ở Trường An xảy ra một chuyện lớn, chắc hẳn mọi người đều đã nghe nói rồi."
"Đại ca, huynh nói là cái Pháp hội ở Đông thành kia à?" Cậu mập tiếp lời.
Lữ Bình Xuyên gật đầu. "Pháp hội lần này do Hộ Quốc Chân Nhân đích thân chủ trì, chiêu hiền đãi sĩ, người thắng trong cuộc tỷ võ không chỉ được phong quan tiến chức mà còn có cơ hội cùng Hộ Quốc Chân Nhân tham tường Thiên Thư tàn quyển. Rất nhiều môn phái đã phái cao thủ đến đây. Ta thấy chúng ta nên đến Đông thành thử vận may xem sao, biết đâu có môn phái nào chịu nhận chúng ta. Dù không làm được đệ tử thì làm tạp dịch cũng còn hơn ở cái ổ chuột này."
Lữ Bình Xuyên nói xong, mọi người đều im lặng.
Lữ Bình Xuyên nói tiếp: "Cứ mãi ở cái ổ chuột này thì không phải là cách hay. Dù sao cũng phải tìm đường sống chứ. Cơ hội như thế này không phải lúc nào cũng có, chúng ta không thể bỏ qua."
Thấy mọi người vẫn chưa ai lên tiếng, Sở Hoài Nhu bèn nói: "Vậy cứ quyết định như thế đi, ngày mai chúng ta đến Đông thành."
Lữ Bình Xuyên nhìn quanh mọi người: "Trước khi đi, ta muốn cùng chư vị kết nghĩa kim lan, không biết mọi người có bằng lòng không?"
Mọi người ngơ ngác gật đầu.
"Mạc Ly, rửa chén của ngươi đi." Lữ Bình Xuyên rút từ bên hông ra một con dao găm. "Nam Phong, lấy chén ra đây."
"Đại ca, ta nghe nói cường đạo kết bái mới uống máu ăn thề, người tốt kết bái hình như có quy củ khác." Cậu mập nói.
"Quan trọng là ở tấm lòng, quản quái gì quy củ!" Lữ Bình Xuyên xua tay.
Lúc này, Mạc Ly đã cầm chén cơm đi ra cửa để rửa. Vừa đến nơi, cậu ta hoảng hốt quay đầu lại: "Đại ca, có người đến!"
Mọi người nghe vậy vội vàng chạy ra cửa. Chỉ thấy trong màn mưa xuất hiện một bóng người đang chậm rãi tiến về phía ngôi miếu đổ nát.
Đến khi người đó đến gần, mọi người mới nhìn rõ trang phục. Người này tuổi chừng năm mươi, mặc một bộ trường bào màu xanh cũ rách, tay trái cầm một lá cờ vải đã phai màu, tay phải chống một cây gậy gỗ. Mỗi bước đi, cây gậy lại chạm xuống đất.
Những đứa trẻ lang thang đầu đường xó chợ không lạ gì bộ dạng này, đó là một thầy bói mù.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất