Chương 46: Nhàm chán dày vò
Khóa sớm bắt đầu từ sườn núi đại điện, dành cho đạo nhân đã thụ lục từ phía tây Thái Thanh điện và đạo nhân chưa thụ lục từ phía đông Tam Thanh điện.
Nội dung chính của khóa sớm là tụng kinh. Mỗi người ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn hình tròn. Vị đạo nhân lĩnh xướng đứng ở dưới đài Tam Thanh tượng thần bên trái, trước mặt có một phương đài đặt mộc ngư và đồng khánh. Khi xướng tụng, vị này sẽ thỉnh thoảng đánh mộc ngư và đồng khánh. Dứt một câu thì mộc ngư vang lên một tiếng, xong một đoạn thì đồng khánh điểm một hồi.
Đạo sĩ ngồi xếp bằng khác với người thường. Họ thường ngồi khoanh đôi bàn chân, chân trái đặt lên đầu gối phải, chân phải đặt lên đầu gối trái. Tư thế này khá đặc thù, người mới học rất khó thực hiện, chỉ có thể chọn tư thế xếp bằng thông thường.
Khi ngồi xếp bằng còn phải giữ lưng thẳng, mắt khép hờ, hai tay xoay chuyển theo âm dương từ dưới bụng lên. Xoay chuyển theo âm dương là một loại chỉ quyết sơ cấp, hai tay uốn cong chồng lên nhau, ngón cái khẽ chạm vào nhau.
Đa phần người mới nhập đạo đã chuẩn bị trước một số thứ cần thiết trước khi bái vào sơn môn. Học thuộc lòng kinh văn bắt buộc là một trong số đó. Những người này vừa nhập môn đã có thể niệm tụng kinh văn rất trôi chảy. Có điều, Nam Phong không nằm trong số đó. Hắn thực sự không có hứng thú với những kinh văn khó đọc và buồn tẻ, chỉ thuộc được một phần rất nhỏ trong Tảo Vãn Công Khóa Kinh.
May thay, trong điện có rất nhiều người, hắn có thể ấp úng cho qua chuyện.
Đạo sĩ niệm kinh rất nhỏ, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng. Dù mọi người cùng xướng tụng, âm thanh cũng không đến nỗi chói tai. Thêm vào đó, ai nấy cũng phải khép mắt, vì vậy chẳng bao lâu sau Nam Phong đã bắt đầu buồn ngủ. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn tham gia khóa sớm, nếu ngủ gật chắc chắn sẽ bị người khác cười nhạo, nên đành phải cố gắng giữ tỉnh táo, quả là một sự dày vò.
Lúc đầu hắn còn hừ hừ theo vài tiếng, về sau thì thôi hẳn, cũng chẳng buồn nghe nội dung khóa sớm nữa. Trong đầu hắn chỉ còn tiếng mộc ngư "Đông" và tiếng đồng khánh "Đinh".
"Đông đông đông đông đông, đinh. Đông đông đông đông đông, đinh..."
Ban đầu, tiếng mộc ngư "Đông" còn giúp Nam Phong tỉnh táo đôi chút, nhưng về sau thì vô dụng, chỉ còn tiếng đồng khánh thanh thúy "Đinh" là còn khiến hắn tỉnh táo được đôi phần. Đến cuối cùng, ngay cả tiếng "Đinh" cũng gần như không còn tác dụng. Ngay lúc Nam Phong sắp ngủ gục thì trên đỉnh núi vọng lại tiếng chuông đồng "Quang", khóa sớm kết thúc.
"Ai da má ơi, niệm kinh đúng là không phải nghề tốt, thà đi đổ bô còn hơn." Nam Phong oán thầm rồi đứng dậy, đi theo mọi người rời khỏi đại điện.
Đạo nhân thụ lục thì sau khóa sớm trở về phòng, còn những người nhập môn sớm nhưng chưa thụ lục thì xuống núi rèn luyện thân thể. Riêng đám đạo nhân mới nhập môn bị Thiên Cương Tử giữ lại, trước là dạy cách thắp hương, sau đó dạy cách ngồi, đứng và đi.
Đạo sĩ thắp hương cũng có quy tắc, chỉ được thắp số lẻ, một, ba, năm, bảy, chín nén. Một nén là thường hương, tức là thắp hương hằng ngày. Ba nén là dâng hương, thuộc về thắp hương chính thức hơn. Năm nén là bói hương, dùng khi bái sư vấn tổ, xem bói lành dữ. Bảy nén là pháp hương, dùng khi tác pháp. Chín nén là lễ hương, dùng khi thỉnh thần.
Cách châm hương và cắm hương cũng có yêu cầu, không được dùng miệng thổi, không được cắm bừa bãi. Ba nén hương phải cắm thành một hàng, cắm từ trước ra sau, tối đa cắm ba hàng.
Người khác thì nghiêm túc nghe giảng, còn Nam Phong thì suy nghĩ lung tung. Nếu cắm hàng trước trước thì chẳng phải hàng sau rất dễ bị đốt vào tay sao? Còn nữa, nếu thỉnh thần tác pháp nhất định phải thắp hương, vậy khi hàng yêu trừ ma có bị luống cuống tay chân không? Chẳng lẽ lại phải nói với yêu quái: "Chậm đã, để ta thắp hương đã!"
Tam giáo cửu lưu, tam giáo ở đây không phải Nho, Thích, Đạo mà là Ngọc Thanh, Thái Thanh, Thượng Thanh tam giáo. Đạo nhân của tam giáo đều thuộc hàng quý nhân, mà đã là quý nhân thì đi đứng ngồi phải có quy củ nhất định.
Ngồi phải ngồi ngay ngắn, thu mông động thân, không được vểnh mông ra sau, lưng phải thẳng, hai vai không được nghiêng lệch.
Đứng phải thẳng người, thả lỏng vừa phải, không được quá tùy tiện cũng không được quá cứng nhắc. Quá lỏng lẻo thì không có chính khí, quá gò bó thì không có quý khí.
Đi đứng cũng có yêu cầu. Bàn chân chạm đất rồi thì trọng tâm chuyển sang gót chân, bước chân không được quá lớn cũng không được quá nhỏ. Bước quá lớn thì lộ vẻ lỗ mãng vô tâm, bước quá nhỏ thì lộ vẻ nhát gan sợ sệt. Vung tay cũng có quy định, không được không vung cũng không được vung lung tung, khuỷu tay không được co quá nhiều cũng không được duỗi thẳng.
Đây là buổi khóa sớm đầu tiên của người mới, Thiên Cương Tử là chủ sự Hạ Hòa điện, đương nhiên phải làm gương mẫu, nhưng hắn cũng chỉ làm gương mẫu thôi, truyền thụ kỹ năng cơ bản xong thì giao chuyện còn lại cho chức sự Hạ Hòa điện.
Ngồi và đứng thì tương đối đơn giản, khó nhất là đi. Chức sự yêu cầu mọi người chia thành từng đội mười người, luyện tập đi đứng, còn hắn thì đứng bên cạnh quan sát chỉ đạo.
Thấy mọi người đi đứng khó coi quá, chức sự bèn kêu mọi người dừng lại, bảo từng người đi qua.
"Nhanh lên, nhanh lên, có phải bảo ngươi vào triều kiến vua đâu, đi lững thững cái gì?"
"Chậm thôi, chậm thôi, ngươi vội đi đâu đấy?"
"Ngươi bị quỷ ám à, chỉ dùng mũi chân đi đường? Đặt cả bàn chân xuống!"
"Ngươi là tiểu thư khuê các nhà nào? Cái này không phải thướt tha đong đưa, mà là vặn eo đưa hông, không được, hiểu chưa? Thẳng lưng lên mà đi!"
"Nhảy cái gì, ngươi là cương thi à? Quay lại, đi lại!"
"Buông tay xuống, đặt trước ngực làm gì, có phải bảo ngươi lên kiệu xuất giá đâu. Sao mà vụng về thế, bảo buông xuống thì cứ đơ ra đấy?"
Mọi người đi được hơn mười bước thì bỗng dưng không đi được nữa. Chức sự càng phê bình, mọi người càng căng thẳng, càng căng thẳng thì lại càng mắc lỗi.
"Trời ơi, chân phải ở trước, tay trái cũng ở trước?"
"Cười cái gì? Ngươi, cái thằng răng sún mặt béo kia, bước ra đây, ngươi đi thử xem."
"Ngươi không phải vịt, nghểnh cái gì, như thế mà còn chê cười người khác, về chỗ đứng nghiêm. Trừng ta? Đừng tưởng cha ngươi là tông chính thì ta không dám đánh ngươi. Linh Ẩn Tử, đem trúc bản lại đây cho ta."
Kết quả là, phần lớn mọi người đều bị Bàn Tử đánh cho mấy roi trúc bản, nhưng Nam Phong thì không. Không phải vì hắn là đệ tử Chưởng giáo mà là vì hắn đi tự nhiên nhất, không căng thẳng mà cũng không lơ là.
"Thấy chưa, như thế này mới đúng." Chức sự khen Nam Phong, "Bởi vì cái gọi là đại đạo tự nhiên, phải có quy củ nhưng không được quá câu nệ."
Nam Phong được khen thì tâm tình rất tốt, ấn tượng về Từ Chức Sự cũng rất tốt. Tiếc là về sau Từ Chức Sự đánh Trịnh Nhàn vì hắn giơ hai tay lên trước ngực, nên ấn tượng không còn tốt như trước nữa.
Cả buổi sáng không làm gì khác, chỉ luyện tập đi bộ. Mãi đến khi ăn điểm tâm xong thì lại bắt đầu dày vò. Người mới nhập đạo cần phải học thuộc một số kinh văn, học ở nhà ăn Hạ Hòa điện, ngồi nghe giảng.
Tiên sinh được mời từ Điển Tàng Điện tới, là hai vị lão pháp sư. Buổi sáng một tiết giảng Đạo Đức Kinh, buổi chiều một tiết giảng Thái Thanh Kinh.
Không chỉ phải nghe, còn phải học thuộc. Ba vị đệ tử Chưởng giáo ngồi ở hàng đầu tiên, trở thành mục tiêu trọng điểm của lão tiên sinh. Nam Phong ngày nào cũng bị gọi lên bảng ba lượt, hôm sau bèn ép gã công tử tông chính bị đánh buổi sáng ngồi lên hàng đầu tiên. Gã tiểu Bàn Tử kia có cha làm quan lớn, vốn không muốn đi, bị Nam Phong đá cho hai cước mới chịu đi.
Bàn Tử thay Nam Phong mất mặt ở phía trước, còn Nam Phong thì ngồi phía sau ngủ gà ngủ gật, sau đó thấy khi phụ lão pháp sư mắt đã kém, dứt khoát gục xuống bàn ngủ luôn.
Cứ như vậy, nhịn được ba ngày, Nam Phong thực sự chịu hết nổi. Hắn cũng biết những thứ buồn tẻ này quả thực có ích, nhưng hắn không tài nào tập trung được. Hắn cũng biết mình không nên gây sự chú ý, nhưng không ưa ngồi trong lớp học nghe kinh.
Thế là hắn đi tìm Thiên Thành Tử, nhưng Thiên Thành Tử chỉ dạy bảo hắn một phen, chứ không giúp hắn trốn học.
Nghe thêm một ngày nữa, hắn vẫn cảm thấy dày vò, liền đi tìm Thiên Khải Tử, kết quả bị Thiên Khải Tử mắng cho một trận.
Kì thực, so với những người mới nhập đạo khác, hắn coi như may mắn đấy, bởi vì buổi tối hắn không cần phải đi nghe giảng, còn người khác thì ban ngày nghe giảng bài, buổi tối còn phải đến chỗ sư phụ mình học tập Động Thần chân kinh, tức là bộ thứ nhất trong Cửu Bộ chân kinh.
Trên núi vào mùa thu có trái cây. Nam Phong qua mấy ngày quan sát, phát hiện việc đi học không hề điểm danh hay kiểm tra gì cả, liền lén chuồn đi hái trái cây. Khi trở về, hắn dùng đạo bào gói một bọc, chia cho đám đồng đạo. Mọi người được hắn cho đồ tốt nên không tố cáo. Nếu tiên sinh hỏi thì bảo là vừa nãy còn thấy, chắc là đi nhà xí rồi.
Đám này đều là nửa lớn nửa nhỏ, chẳng mấy ai thực sự tĩnh tâm được. Thấy Nam Phong chơi vui vẻ, liền có gan lớn đi theo hắn. Ban đầu thì hai người kết bạn, về sau thì tốp năm tốp ba, đến cuối cùng một tiết học có thể thiếu tới mười người.
Làm chuyện xấu thì không được đông người. Càng đông thì càng dễ hỏng việc. Cuối cùng thì chuyện vẫn bị bại lộ. Thiên Thành Tử gọi Nam Phong lên răn đe vừa dùng lý lẽ, vừa dùng uy nghiêm.
Nhưng sau khi thành thật được hai ngày, Nam Phong lại ngồi không yên, lại một lần nữa chuồn đi. Hắn có tiền trong người, liền chạy ra ngoài mua sắm tửu thủy trái cây, chạy tới Tục Vụ điện cùng đám bạn bè ngày xưa uống rượu.
Hành động của hắn đương nhiên không qua khỏi mắt Thiên Thành Tử. Sau khi điều tra nghe ngóng, mọi người quyết định giải quyết tận gốc, trị bệnh tận gốc, đem chỗ ngồi của Nam Phong điều đến bên trái Trịnh Nhàn.
Hành động này có hiệu quả bất ngờ. Từ đó về sau, Nam Phong không trốn khóa nữa...