Chương 13: Cháu gái nhỏ mang tâm tư! Cậu sẽ không phải đang giả bộ đấy chứ?
"Các tiểu tổ tông ơi! Các ngươi chậm một chút thôi! Ta sắp gói ghém xong rồi đây!"
"Đến rồi, đến rồi đây! Tiểu công chúa! Món đồ này của ngươi rất xinh đẹp!"
"Đừng hoảng hốt, cứ từ từ từng người một! Ta lấy món này xuống cho con trước đã!"
Năm nhân viên phục vụ.
Hoàn toàn không đủ dùng a.
Cứ như mấy đứa bé này đang cãi nhau vậy.
Nhưng giờ phút này bọn họ một chút cũng không thấy phiền.
Người ta thường nói khách hàng là thượng đế.
Mà mấy tiểu công chúa này.
Tuyệt đối là con gái cưng của Zeus.
"Cậu thế nào hôm nay lại đột nhiên có nhiều tiền như vậy? Mấy thứ này cộng lại? Chắc là phải đến hai mươi vạn a?"
Trong lòng đặc biệt nghi ngờ, tiểu nữ hài đó.
Đương nhiên là Thi Thi lớn tuổi nhất.
Nàng đã mười hai tuổi rồi.
Trong ấn tượng của nàng.
Cậu làm việc cũng chỉ có bảy, tám ngàn đổ lại.
Mẹ cũng từng nói, cậu rất nghèo.
Nhưng bây giờ vì sao lại có thể tiêu đến mấy trăm ngàn?
Điều này khiến Thi Thi vô cùng khó hiểu.
Nói đến siêu thị mua hơn một vạn đồ ăn vặt, thì cũng chỉ tốn có một vạn thôi, cậu có thể lấy ra được, đã khiến Thi Thi kinh ngạc lắm rồi.
Nhưng hai mươi vạn này.
Cậu thật sự không thể nào lấy ra được.
"Đúng rồi! Cô gái ở bên ngoài kia, hình như quen biết cậu thì phải? Chẳng lẽ cậu đang sĩ diện? Sau đó cố tình làm ra vẻ cho cô ta xem a?" Thi Thi tuổi còn nhỏ, nhưng lại hiểu được những chuyện đó, cũng thật là hiếm có.
Nàng nhìn vào số tiền lẻ trong Wechat của mình.
Đây là tiền mừng tuổi mà ba mẹ đã cho nàng trong suốt những năm qua.
Nàng cũng rất hiểu chuyện.
Ba ba, mụ mụ biết nàng sẽ không tiêu xài bừa bãi.
Cho nên cũng không có tịch thu.
Đương nhiên, đây không phải là tiền tiêu vặt hàng tháng.
Mà là tiền mừng tuổi của rất nhiều năm.
Cả hai là hoàn toàn khác nhau.
"Người ở ngoài cửa vẫn chưa đi sao? Có phải là cố tình chờ cậu trả tiền rồi chế giễu hay không?"
Thi Thi nghĩ đến đây.
Lại nhớ đến cậu đã cưng chiều các nàng như thế nào.
Cũng mặc kệ nhiều như vậy.
Mình có bao nhiêu tiền mừng tuổi bấy lâu nay, đợi lát nữa giúp cậu trả tiền là xong thôi.
Cũng không thể để cho người phụ nữ kia ở ngoài cửa chế giễu được.
"Cậu, cậu lại đây một lát." Thi Thi lập tức gọi Lạc Phong.
"Thi Thi, có chuyện gì vậy?" Lạc Phong cau mày đi tới chỗ khuất bên cạnh phòng thử đồ, phát hiện đứa cháu gái lớn này, có chút thần thần bí bí.
"Cậu, cậu sẽ không phải là không có tiền đấy chứ?"
"Cháu nói cái gì vậy?" Lạc Phong cười ha hả nói, "Đã dám để cho các cháu mua, thì làm sao lại không có tiền trả?"
"Không đúng, cậu lừa cháu, cậu chắc chắn là cố ý làm ra vẻ cho người phụ nữ ở bên ngoài kia xem có đúng không?" Thi Thi liếc mắt nhìn ra bên ngoài, "Cậu nhìn bọn họ kìa, biết cậu cố tình diễn, mà cứ đứng lảng vảng ở đó giả vờ nói chuyện, không chịu đi, chắc là đang chờ xem cậu có trả được tiền hay không."
"Hả?" Lạc Phong kinh ngạc, con bé này tuổi còn nhỏ mà nghĩ nhiều chuyện thật đấy.
"Cháu đoán đúng không? Cậu à, lát nữa cậu cứ dùng tiền của cháu để trả là xong thôi, không thể để cho người phụ nữ kia chế giễu được." Vừa nói, Thi Thi vừa mở giao diện tiền tiêu vặt Wechat của mình ra, khoe với cậu.
"Oa, tiền không ít nha?" Lạc Phong bất ngờ nhìn một chút, nhưng vẫn lắc đầu cười nói: "Cháu đó, suy diễn quá nhiều rồi, cậu có làm màu cho ai xem đâu, họ ở lại đó, chắc là còn có chuyện gì muốn nói với cậu thôi! Mua quần áo cho các cháu mà lại còn dùng tiền của các cháu, vậy thì cậu đây còn ra thể thống gì nữa."
Lạc Phong đẩy nhẹ điện thoại của nàng.
Ra hiệu bảo nàng cất điện thoại đi.
Hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy mà?
Lần trước dẫn các nàng đi siêu thị.
Hệ thống liền thưởng cho một ngàn vạn.
Lạc Phong nghĩ số tiền này, mình chắc chắn là tiêu không hết, vậy thì phải dùng cho các cháu gái thôi.
"Cậu thật sự đột nhiên có tiền á? Có phải là mẹ cho không đấy?"
Cô bé mười hai tuổi Thi Thi.
Giờ phút này vẫn còn có chút khó hiểu.
Nhưng những đứa trẻ còn lại, tuổi từ năm đến tám tuổi là nhiều nhất.
Các nàng không quan tâm cậu có tiền hay không.
Thậm chí còn không biết những bộ quần áo trẻ em này, một bộ đã bằng cả tháng lương của người bình thường rồi.
Dù sao cậu đã cho phép mua.
Thì các nàng cứ lấy thôi.
"Cậu ơi, cậu ơi, mau lại đây tính tiền đi!"
Đình Đình đứng ở trước quầy thu ngân.
Trong tay xoắn lấy chiếc túi đựng quần áo mới mua xinh xắn.
Trên khuôn mặt trẻ con tràn đầy nụ cười ngây thơ.
Trông đặc biệt vui vẻ...