Chương 14: Vung tay lên! Lại tiêu mấy trăm ngàn!
"Tới đây, tới ngay đây!"
Lạc Phong bước về phía trước mấy bước, nhưng chợt khựng lại, cậu véo nhẹ mũi Thi Thi, trêu ghẹo: "Biết cháu là thiếu nữ rồi, không mặc đồ trẻ con nữa. Thế này đi, cậu sẽ ưu ái cháu hơn, tìm dịp nào đó dẫn cháu đi mua quần áo người lớn."
Dù sao thì,
Thi Thi mới mười hai tuổi.
Nhưng chiều cao đã khoảng 1m60.
Quần áo người lớn.
Đương nhiên là có thể mặc vừa.
"Cảm ơn cậu, nhưng mà..."
"Đừng nhưng nhị gì hết, chúng ta đi thanh toán thôi!"
Lạc Phong nắm tay Thi Thi.
Nhanh chóng đi đến quầy thu ngân.
Cậu quẹt thẻ ngân hàng một cách nhẹ nhàng.
Hóa đơn 245 ngàn tệ.
Liền bị trừ vào thẻ.
Nữ nhân viên phục vụ thấy cảnh này, không nhịn được cười nói: "Cậu ơi, ngài còn thiếu cháu gái không ạ?"
"Ha ha!" Lạc Phong cười đáp, đang định nói gì đó.
Thì bị Na Na chen ngang: "Cậu chúng cháu không thiếu cháu gái, chỉ thiếu mỗi mợ thôi!"
"Hì hì, vậy tôi không biết có đủ tư cách làm mợ của các cháu không nhỉ?" Nữ phục vụ viên kia khá xinh xắn, cũng rất bạo dạn, vừa nói vừa nháy mắt với Lạc Phong.
Đương nhiên,
Cô không có ý định quyến rũ.
Cô biết mình không có cơ hội.
Chỉ là đùa vui thôi.
"Chị ấy không phải kiểu Âu Mỹ bốc lửa, cậu chúng cháu chỉ thích kiểu Âu Mỹ thôi!"
Câu nói bất ngờ.
Khiến nữ phục vụ viên ngơ ngác.
Đây là từ ngữ mạng mới nào vậy?
Sao mấy đứa nhóc bây giờ đều biết hết thế?
Còn mình thì không biết?
Ngay sau đó, đồng nghiệp bên cạnh huých tay cô, "Ý là phải nở nang ra ấy! Nhìn lại mình đi, phẳng lì như sân bóng đá!"
"-_-|| Trời ạ! Mấy cô bé bây giờ! Hiểu biết nhiều vậy sao?"
Nữ phục vụ viên cạn lời.
Chỉ biết nhìn theo.
Lạc Phong thanh toán xong.
Đã dẫn một đám cháu gái rời khỏi cửa hàng quần áo trẻ em.
Mua được quần áo yêu thích, mấy bé ai nấy đều vui vẻ, tranh nhau đòi về khoe với mẹ.
[Đinh! Chúc mừng Kí chủ! Vì ngài đã mua ít nhất hai bộ quần áo trẻ em cho mỗi cháu gái! Hành động này thể hiện sự cưng chiều cháu gái đặc biệt!]
[Nhận được phần thưởng: Tiền mặt 1 tỷ!]
Lạc Phong dẫn mọi người.
Vừa ra đến cửa.
Thì nhận được phần thưởng.
Rất nhanh.
Điện thoại của Lạc Phong lại báo tin nhắn ngân hàng.
Tổng cộng trước sau cộng lại.
Hiện tại Lạc Phong.
Đã có một tỷ mười triệu trong tài khoản.
Hơn nữa còn có một chiếc xe sang Maybach.
Có hệ thống thật là sung sướng, thật là vô địch.
Đương nhiên, điều này cũng khiến Lạc Phong hơi lo lắng, một tỷ đột nhiên xuất hiện trong thẻ, liệu có bị mời lên phường uống trà không nhỉ?
Dù sao mới chỉ cách đây một ngày.
Trước đó là mười triệu.
Bây giờ lại là một tỷ?
Nhưng có lẽ, hệ thống đã nói sẽ xử lý nguồn gốc rõ ràng, chắc chắn sẽ ổn thôi?
"Lạc tiên sinh."
Thấy Lạc Phong bước ra, Trương Chí Thành đứng ở cửa chào hỏi cậu.
Vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.
Mặc dù anh ta chẳng làm gì cả.
Không hề khiêu khích đối phương.
Không hề tỏ thái độ khó chịu.
Vẫn luôn vô cùng khách khí.
Nhưng không hiểu sao vẫn cảm thấy ngại ngùng.
"Trương tiên sinh, anh có việc gì sao?".