Chương 6: Bốn vị tỷ tỷ đều là Phục Địa Ma?
"Ha ha ha! Cái cậu nhỏ này! Quả nhiên là người vất vả nhất trong lịch sử a?"
"Đúng vậy a! Đi công viên thôi mà! Cứ như là đi đánh trận không bằng!"
Mấy vị tỷ tỷ cùng tỷ phu nhìn đến đây, cũng mỉm cười hạnh phúc.
Đại tỷ phu lên tiếng trước: "Ôi chao, nếu ta mà có nhiều cháu gái như vậy, ta sợ là muốn sụp đổ mất, ta thật phục Tiểu Phong!"
"Tiểu Phong có nhiều cháu gái như vậy trách ai được? Thì trách mấy người các ngươi khéo sinh quá đấy thôi! Hơn nữa lại còn sinh toàn con gái!" Mẹ Lạc Phong liếc xéo bốn cô con gái, "Cũng chỉ có Tiểu Phong là cậu tốt tính thôi, chứ đổi người khác chắc là bị mấy đứa nhỏ phiền chết mất."
"Ha ha ha, đúng thế, nhà ta có ba đứa con gái thôi mà từ sáng đến tối đã không được yên rồi! 16 đứa thì có thể tưởng tượng được mà!" Đại tỷ phu cười cười, rồi nói: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cá nhân ta mà nói, khẳng định là trong lòng xem Tiểu Phong như em trai ruột! Ta đã sớm muốn gọi nó tới công ty ta rồi! Ta nguyện ý cho nó cái vị trí phó tổng!"
Đại tỷ nghe vậy, cũng cười nói tiếp: "Phó tổng tính là gì chứ? Anh có bao nhiêu công ty nhỏ như vậy, tùy tiện cho nó một cái chẳng phải xong?"
"Đại tỷ đúng là Phục Địa Ma thực thụ!" Nhị tỷ phu nói đùa.
Nhị tỷ nghe chồng mình nói vậy, lập tức phản bác: "Phục Địa Ma thì sao? Ngược lại chồng tôi nghe cho kỹ đây, nếu Tiểu Phong nhà tôi mà bắt đầu lập nghiệp, anh phải cho nó tất cả tài nguyên của anh đấy!"
"Kỳ thực nó không lập nghiệp cũng được, dù sao cũng có nhiều anh rể là tổng giám đốc công ty như vậy, đến lúc đó mỗi người cho một ít tài nguyên! Nằm không cũng có tiền thôi!" Chồng Tam tỷ cười nói.
Đương nhiên, phương tiện giao thông mà Lạc Phong dùng để chở mười sáu đứa nhỏ ra ngoài hiện tại, là một chiếc xe Mercedes-Benz bảo mẫu của nhà đại tỷ phu.
Cái xe này tại sao lại gọi là xe bảo mẫu?
Đó chính là vì không gian rộng rãi của nó.
Nếu không phải cái xe này thì làm sao mà chở nổi 16 đứa nhỏ này ra ngoài, mấy loại xe khác làm sao mà đủ chỗ ngồi chứ?
"Lạc học trưởng?"
Lạc Phong đưa mọi người đến công viên, vừa tìm được chỗ đỗ xe thì nghe thấy một giọng nữ gọi mình.
Ngẩng đầu nhìn lại thì ra là Liễu Hàm Yên, bạn học mà Lạc Phong quen hồi năm tư đại học.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Lạc Phong liền không còn liên lạc với cô nữa.
Liễu Hàm Yên vốn dĩ đã xinh đẹp, giờ phút này lại còn mặc một bộ đồ công sở với đôi giày cao gót đen, vô cùng quyến rũ.
"Thật là Lạc học trưởng a, chào anh, chào anh."
Nhận ra Lạc Phong, cô nhanh chóng bước tới chào hỏi: "Lạc học trưởng, chúc mừng năm mới!"
"Chúc mừng năm mới!" Lạc Phong mở cửa xe bước xuống nói, "Học muội càng ngày càng xinh đẹp."
Nhưng mà từ trong xe của cô, lúc này bước ra một người đàn ông mặc áo khoác, người này lên tiếng: "Hàm Yên, vị tiên sinh này là bạn của em à?"
"Đúng vậy, anh ấy là học trưởng đại học của em!" Liễu Hàm Yên nói xong, tiếp tục giới thiệu: "Đây là bạn trai của em, Trương Chí Thành!"
Hả?
Lạc Phong nhìn thấy dáng vẻ của hai người thì không khỏi có chút bất ngờ.
Trương Chí Thành trông già dặn quá.
Thậm chí còn có thể làm bố của Liễu Hàm Yên ấy chứ.
Lúc đầu Lạc Phong còn tưởng đây là bố của Liễu Hàm Yên, nhưng nghe giới thiệu xong thì quả thực khiến người ta trợn tròn mắt.
"Chào Lạc tiên sinh!"
"Chào Trương tiên sinh!"
Hai người đàn ông chào hỏi xong, Trương Chí Thành liền nhìn thấy chiếc xe thương vụ Mercedes-Benz của Lạc Phong.
Ngay sau đó, từ trên xe kia, một loạt các bé gái đồng loạt nhảy xuống.
"? ? ? ? ? ? ? ? ? ?"
"? ? ? ? ? ? ? ?"