Vút! Vút!
Mộng Thần Hậu vừa dứt lời, trong đại điện Mộng Thần Điện lập tức đứng đầy các nữ tử tuyệt sắc.
Những người này ai cũng xinh đẹp tú lệ, ở bất cứ đâu cũng là giai nhân một phương, nhưng giờ đều tập trung ở đây.
Hơn nữ lúc này họ thần sắc băng lãnh, tay cầm vũ khí bao vây lấy Ninh Tiểu Xuyên.
Nhìn Ninh Tiểu Xuyên, Mộng Thần Hậu mặt không chút biểu cảm nói:
- Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng. Rốt cuộc ngươi là ai? Đệ đệ ta đâu? Mau nói hết ta có thể cho ngươi toàn thây.
Ninh Tiểu Xuyên lắc đầu, thân thể khẽ động, lập tức biến trở lại hình dạng cũ.
Thân phận đã bị nhận ra thì ngụy trang tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì, chi
bằng trở lại dáng vẻ thật, giao đấu một trận với Mộng Thần Hậu.
Nhìn rõ Ninh Tiểu Xuyên, Mộng Thần Hậu thần sắc đại biến:
- Ngươi chính là thiên mệnh chi tử còn lại, kẻ địch trời sinh của đệ đệ ta?
Rõ ràng là Mộng Thần Hậu cũng đã nghe những lời vớ vẩn của Nhạc Minh Tùng nên mới có phản ứng như vậy.
Ninh Tiểu Xuyên cũng không thèm giải thích, lắc đầu nói:
- Ta không tin về cái gọi là thiên mệnh chi tử. Lần này ta tới đây cũng
chỉ vì nguyên nhân đặc biệt. Thật ra lợi ích của ta và Mộng Thần Hậu căn bản không có xung đột gì nên chúng ta hoàn toàn có thẻ giảng hòa, giải
quyết xong rồi nói tiếp.
Dù thế nào cũng phải cứu Tuế Hàn Vũ ra đã rồi tính.
Vì thế Ninh Tiểu Xuyên mới nói vậy, hòa hoãn với Mộng Thần Hậu trước đã.
- Giảng hòa? Ngươi có tư cách sao?
Mộng Thần Hậu cười khinh bỉ:
- Ngươi cũng to gan quá, đây là địa bàn của ta, những người quanh ngươi
cũng đều do Trúc Sơn Thượng Vị Thần chỉ bảo, không hề thua kém đội quân
hồng y của đệ đệ. Ngươi lại lao vào đây đúng là tự tìm cái chết.
- Vậy thì chúng ta chỉ còn cách động thủ thôi.
Ninh Tiểu Xuyên lắc đầu, lấy Diệt Thế Ma Kiếm sẵn sàng chiến đấu.
Vô Địch Thần Cầu của Nhạc Minh Tùng đang trên người Ninh Tiểu Xuyên, nếu thực sự không xong thì hắn sẽ cho phát nổ.
Nếu nó thực sự lợi hại như Nhạc Minh Tùng nói thì có lẽ cả Nữ Nhân Sơn sẽ tan tành.
Đương nhiên, nếu không bắt buộc thì Ninh Tiểu Xuyên không muốn làm vậy. Dù