- Cho ngươi!
Ninh Tiểu Xuyên và Hoa Thanh Liên như bị tống tiền đến thảm hại, mỗi
người lấy một nghìn viên địa phẩm huyền thạch đưa cho Đàn Càn hoà thượng để đổi lấy một quyển Phật kinh.
Với Hoa Thanh Liên mà nói, một nghìn viên địa phẩm huyền thạch không
phải gì lớn, nhưng hắn khó mà nuốt trôi cục tức này, oán khí với Đàn Càn hoà thượng rất sâu.
Ninh Tiểu Xuyên vốn đã nghèo, một nghìn viên huyền thạch này là lấy
trong nhẫn Càn Khôn của đại yêu Thánh Ngư Tộc, vẫn còn chưa cầm nóng tay thì đã chui vào túi Đàn Càn hoà thượng rồi. Oán khí của hắn với Đàn Càn hoà thượng còn sâu đậm hơn!
- A di đà Phât! Thiện tai, thiện tai!
Đàn Càn hoà thượng cười mắt híp lại thành hai đường kẻ, lập tức nhận lấy hai túi địa phẩm huyền thạch như sợ Ninh Tiểu Xuyên và Hoa Thanh Liên
hối hận lấy lại vậy.
Ba người mở Phật kinh bọc quanh người bay về phía toà tháp kia.
Khi vào trong tầng hàn lưu, Phật kinh trên người họ thật sự toả ra Phật
quang chói loá. Vô số Phật văn bay ra biến thành tấm lưới kim sắc bọc họ ở trung tâm, tách biệt khỏi hàn khí.
Soạt soạt soạt!
Họ lần lượt đột phá hai tầng hàn lưu, tới bên dưới toà tháp.
Khi tới gần toà tháp họ mới thật sự cảm nhận được khí tức lớn lao từ đó. Đúng là giống như một vị thần cổ xưa đang đứng trước mặt vậy.
Nếu một tu sĩ phổ thông đứng ở đây chắc chắn sẽ không kìm được mà quỳ xuống cúi lạy.
Phía dưới toà tháp cũng không biết bị thứ gì chặt, chỗ lồi chỗ lõm, tất cả đều là vết gỉ sắt.
Hoa văn khắc trên thân tháp do bị gỉ nên trở nên mơ hồ nhìn không rõ nữa.
Bùm!
Phật kinh trên người Ninh Tiểu Xuyên đột nhiên vỡ ra, biến thành vô số mảnh giấy bỏ đi, rơi ra không trung.
Phật kinh trên người Đàn Càn hoà thượng và Hoa Thanh Liên cũng vậy, tinh khí hao cạn, biến thành những tờ giấy vô dụng.
- Phật kinh của Đàn Càn hoà thượng đúng là chỉ có thể dùng một lần.
Ninh Tiểu Xuyên nghĩ bụng.
Hoa Thanh Liên tiến lại gần toà tháp, đưa cánh tay thon gầy trắng trẻo