Chương 1
Mỗi lần xong chuyện, bạn trai tôi đều lén nhét một con ve ngọc vào hậu môn.
Điều đó khiến tôi vô cùng bực bội, rõ ràng là tôi không thể khiến anh ấy thỏa mãn.
Bạn trai giải thích rằng anh mắc chứng tiêu chảy mãn tính, nhét ve ngọc vào có thể chữa bệnh đau bụng đi ngoài.
Nhưng cô bạn thân của tôi lại nói:
“Bạn trai cậu là thi biến. Chỉ cần giấu con ve ngọc đó đi, hắn sẽ lập tức biến thành một xác thối.”
...
Kể từ sau khi tôi kể chuyện này với bạn thân, chỉ trong một ngày cô ấy đã gọi cho tôi bốn, năm cuộc điện thoại.
Cô ấy kiên quyết tin rằng bạn trai tôi là thi biến.
Theo lời cô ấy, người xưa sau khi chết thường dùng ve ngọc bịt hậu môn để ngăn tinh khí thất thoát, tránh cho thi thể mục nát.
“Tớ thấy cậu nói linh tinh quá rồi đấy?”
Đương nhiên tôi không tin.
Bạn trai tôi là một người sống sờ sờ, sao có thể là thi biến được?
Dù gì tôi cũng chưa ngu đến mức không phân biệt nổi người sống với người chết.
Buổi tối nằm ngủ cùng anh, hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi anh chẳng khác nào một chiếc quạt điện nhỏ.
“Nếu không tin thì tối nay cậu cứ giấu con ve ngọc của hắn đi, xem hắn có thay đổi gì không.”
Ông nội của bạn thân tôi mở một cửa hàng vàng mã.
Vì thế cô ấy luôn cho rằng mình hiểu rất nhiều chuyện huyền môn.
Nhưng tôi biết đó chỉ là mê tín.
Trên đời làm gì có ma quỷ.
Càng không thể có chuyện xác chết đi lại như người sống.
“Tối nay cậu cứ làm theo lời tớ. Nếu không, chúng ta tuyệt giao.”
Bạn thân lấy chuyện tuyệt giao ra uy hiếp.
Nghĩ đến tình bạn bao năm giữa hai đứa, tôi chỉ đành miễn cưỡng đồng ý.
Đêm đó, lúc bạn trai vào phòng tắm tắm rửa, tôi bất giác nhớ đến những lời cô ấy nói và rơi vào trầm tư.
Nếu giấu con ve ngọc của bạn trai đi, có thể sẽ có hai kết quả.
Một là bạn thân nói đúng.
Bạn trai không nhét ve ngọc nữa rồi biến thành một xác thối.
Nhưng chuyện đó chẳng phải sẽ hù chết tôi sao?
Hai là anh ấy hoàn toàn là người bình thường.
Nếu phát hiện tôi giấu ve ngọc của mình đi, chắc chắn sẽ nổi giận.
Do dự rất lâu, cuối cùng tôi vẫn quyết định làm theo lời bạn thân.
Nhưng vừa định lục tìm trong đống quần áo của anh thì cửa phòng tắm mở ra.
Bạn trai bước ra ngoài.
Thấy tôi đang cầm quần áo của mình, anh ngạc nhiên hỏi:
“Diệp Châu, em đang làm gì vậy?”
“Quần áo anh rơi xuống đất.”
“Em vừa nhặt lên thôi.”
Vừa nói, tôi vừa giả vờ phủi bụi trên áo rồi đặt lại lên ghế sofa.
Bạn trai tắt đèn.
Trong bóng tối, chúng tôi quấn quýt bên nhau, chìm trong những phút giây nồng nhiệt.
Sau đó, tôi lại nghe thấy tiếng sột soạt của ai đó đang lục tìm quần áo.
Tôi biết anh đang tìm con ve ngọc của mình.