Chương 2
Sáng hôm sau, bạn thân gọi điện tới hỏi tôi có thật sự giấu ve ngọc của bạn trai tối qua hay không.
Tôi thành thật kể lại mọi chuyện.
Nghe xong, cô ấy tức đến bốc hỏa.
“Đúng là sắc đẹp làm mờ mắt! Cậu chỉ mê cái mặt của hắn thôi. Thực ra hắn chẳng được tích sự gì.”
Quả thật bạn trai tôi chẳng có công việc tử tế nào.
Nói cho đúng, anh chỉ là một chàng trai được tôi bao nuôi.
Đêm đó ở quán bar, khi tôi đang nhảy múa, anh ngồi một mình trong góc.
Một chiếc sơ mi trắng đơn giản trên người khiến anh trở nên lạc lõng giữa đám đông xung quanh.
Tôi lập tức bị anh thu hút.
Anh xuất thân từ nông thôn, không bằng cấp, cũng chẳng tìm được công việc tốt.
Tôi đưa anh về nhà.
Anh cũng rất biết điều.
Chủ động làm việc nhà, thu vén mọi thứ đâu vào đấy.
Đàn ông có thể nuôi phụ nữ.
Thì phụ nữ cũng có thể nuôi đàn ông.
Dù sao nam nữ đều là động vật thị giác.
Người có năng lực mới nắm quyền chủ động lựa chọn.
Còn không thì chỉ có thể chờ bị lựa chọn.
Tôi có khả năng kiếm tiền.
Vậy nên anh chỉ cần quản lý tốt gia đình là được.
Xét ở phương diện đó, chúng tôi phối hợp rất ăn ý.
Mọi chuyện trong nhà tôi chẳng cần bận tâm.
Tôi chỉ việc ăn sẵn, mặc sẵn.
Thế nhưng bạn thân lại cực kỳ không thích anh.
Không chỉ riêng anh.
Mà tất cả những người bạn trai trước đây của tôi, cô ấy đều không thích.
Cô ấy là người theo chủ nghĩa độc thân.
Lúc nào cũng khuyên tôi giống mình, sống độc thân rồi sau này cùng nhau dưỡng già.
Hai năm trước, cô ấy từng nói với tôi rằng mình đã lập di chúc.
Người thừa kế được chỉ định chính là tôi.
Thậm chí còn mang bản di chúc cho tôi xem.
Tôi vô cùng cảm động.
Khuyên cô ấy sửa lại thành cha mẹ mình.
Nhưng cô ấy nói:
“Bố mẹ tớ lớn tuổi rồi. Chắc chắn sẽ mất trước tớ. Để tên họ vào cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Cô ấy còn nói rằng nếu sau này bố mẹ tôi qua đời, tôi có thêm chút tài sản bên người thì ở dưới suối vàng cô ấy cũng yên tâm hơn.
Thực ra điều kiện gia đình tôi rất tốt.
Tôi có vài căn nhà và số tiền gửi ngân hàng lên đến tám chữ số.
Tôi hoàn toàn không cần khoản thừa kế của cô ấy.
Huống hồ tài sản của cô ấy cũng chỉ là một cửa hàng vàng mã nhỏ ở thị trấn do ông nội để lại.
Nhưng việc cô ấy luôn nghĩ cho tôi vẫn khiến tôi vô cùng cảm động.
Có lúc tôi cũng từng nghĩ đến chuyện lập di chúc, chỉ định cô ấy làm người thừa kế.
Nhưng rồi lại nghĩ sau này mình còn kết hôn, sinh con.
Chẳng lẽ không để lại tài sản cho con cái sao?
Thế là chuyện lập di chúc bị gác lại.
Dù sao tôi vẫn còn trẻ.
Nếu sau này thật sự phải lập di chúc, tôi sẽ chia tài sản thành nhiều phần.
Trong đó có một phần dành cho bạn thân.
Chỉ có điều, suy nghĩ ấy tôi chưa từng nói với cô ấy.
Tôi không phải kiểu người thích hứa hẹn suông.
Chuyện còn chưa đâu vào đâu đã vẽ ra cho người khác một chiếc bánh không nhìn thấy được.
“Không phải đâu, Tiểu Linh.”
“Nếu anh ấy thật sự là xác thối thì giữa đêm hôm khuya khoắt, chẳng phải tớ sẽ bị dọa chết sao?”
Tôi cố gắng xoa dịu cơn giận của cô ấy.
“Vậy ban ngày cậu tìm cách lấy trộm con ve ngọc đó ra.”
“Anh ấy lúc nào cũng mang theo bên người, làm sao tớ lấy được?”
Tôi đau đầu vô cùng.
“Nếu vậy thì sau giờ làm cậu dẫn hắn đi mua quần áo.”
“Tớ tự có cách lấy được ve ngọc.”
Dưới sự thúc giục liên tục của cô ấy, cuối cùng tôi đành miễn cưỡng đồng ý.