Chương 6
Trang viện mà tên cẩu hoàng đế ban cho không chỉ có biệt viện rộng lớn, mà phía sau núi còn trồng kín một rừng hải đường.
Tháng tư tới, hoa hải đường nở rộ.
Ta xách một vò rượu, cố ý lên hậu sơn ngắm hoa.
Đông Thanh vừa đến đã bận bịu đủ thứ, nào trải đệm, nào bày bánh ngọt.
Ta nghiêng đầu nhìn Lăng Việt đang đứng thẳng tắp bên cạnh.
“Uống rượu sao có thể thiếu lạc được? Đông Thanh, đi bảo nhà bếp làm cho ta ít lạc. Kiểu gì cũng được, miễn hợp để nhắm rượu là được.”
“Vâng. Cô nương còn muốn ăn gì nữa không?”
Ta nghiêng đầu nghĩ ngợi.
“Làm thêm một đĩa cá nhỏ chiên giòn, nhớ rắc bột hồi lên nhé.”
Sau khi đẩy Đông Thanh đi, ta giả vờ ngắm cảnh, từng chút từng chút tiến lại gần người bên cạnh.
“Lăng Việt, dạo này ngươi có tâm sự gì sao?”
Có lẽ vì mặt ta ghé quá gần, hắn như bị dọa sợ, lùi lại một bước.
Nào ngờ đứng không vững, cả người ngã ngửa ra sau.
Ta theo bản năng đưa tay kéo hắn, kết quả là...
Hai người cùng ngã xuống.
“Cô nương...”
Dưới tay ta là lồng ngực nóng bỏng của Lăng Việt.
À không, là ngực thôi.
Ta nằm đè lên người hắn, mười ngón tay bất giác khép lại.
Ôi chao...
Bộ dạng đỏ bừng cả mặt của hắn thật đáng yêu biết bao.
“Cô nương, đừng... đừng như vậy...”
“Xì! Ta chỉ kiểm tra xem ngươi có bị thương không thôi!”
Ta nghiêm mặt đầy chính nghĩa, nhưng lại lén sờ thêm hai cái.
Ừm...
Cơ bụng đỉnh thật.
Người bên dưới đỏ mặt tới mức sắp bốc khói.
Lăng Việt mím môi, trông chẳng khác nào một tiểu tức phụ chịu uất ức.
Tim ta mềm nhũn.
Thôi vậy.
Không trêu hắn nữa.
Lát nữa bỏ chạy thì chẳng còn ai uống rượu với ta.
Nhanh nhẹn bò dậy, ta lắc vò rượu trong tay rồi mỉm cười với hắn.
“Lăng Việt, uống với ta một chén.”
Hai người ngồi song song trên mặt đất.
Trông chẳng khác nào học sinh tiểu học đi dã ngoại mùa xuân.
“Rượu này tên là Tần Hoài Xuân. Ngươi có biết Tần Hoài không?”
“Bên Kim Lăng sao?”
“Đúng vậy. Bờ sông Tần Hoài, mười dặm khói sóng... Đó là một nơi đẹp vô cùng. Đợi khi ngươi tới đó rồi sẽ hiểu.”
Ta cười rạng rỡ.
Lăng Việt ngơ ngác nhìn ta, dường như thật sự bị những lời ấy mê hoặc.
“Nào, cạn chén!”
Hai chiếc chén ngọc chạm vào nhau, vang lên tiếng leng keng thanh thúy.
Sóng rượu trong chén gợn lên từng vòng, từng vòng lan rộng.
Một lúc sau.
Lăng Việt ôm người trong lòng đã say mèm, ánh mắt ngập tràn tia sáng dịu dàng vụn vỡ.
Trái tim hắn mềm đến mức không còn ra hình dạng.
Nàng chỉ cần cười một cái.
Cả núi hải đường đều trở nên nhạt nhòa.
Hà tất còn phải đến Kim Lăng ngắm mười dặm khói sóng kia nữa...