Chương 5
“Nàng...”
Tay cầm chén trà của Vệ Kỳ Niên khựng lại.
“Có quen sống ở đây không?”
Ta gật đầu như gà mổ thóc.
“Quen chứ, quen chứ.”
Hắn liếc ta một cái, cười lạnh.
“Thật sao?”
???
Không phải chứ.
Vị đại ca này tự dưng nổi nóng với ta làm gì?
Rốt cuộc hắn muốn ta sống tốt hay sống không tốt đây?
...
Vệ Kỳ Niên chỉ cảm thấy mình sắp bị Tô Nhu làm cho tức đến ngất đi.
Hắn đặc biệt tới thăm nàng, lời lẽ còn nói thẳng thắn đến vậy. Chỉ cần nàng chịu tỏ ra yếu đuối một chút, hắn đã có thể thuận nước đẩy thuyền, tìm một cái cớ đưa nàng hồi cung.
Vậy mà nàng lại nói mình ở đây quen rồi!
Rõ ràng là chẳng chừa cho hắn lấy một bậc thang để bước xuống. Chẳng lẽ còn muốn hắn phải dỗ dành nàng trở về cung hay sao?
“Đã ở quen rồi, vậy thì cứ tiếp tục ở đi.”
Nói xong, Vệ Kỳ Niên đứng dậy định rời đi.
Ta vội vàng đứng lên kéo lấy ống tay áo hắn.
Hắn nhướng mày, giọng nói bỗng nhiên mang theo chút kiêu ngạo khó hiểu:
“Sao nào? Có chuyện gì muốn nói sao?”
“Hi hi.”
Ta chà xát hai tay, có chút ngượng ngùng.
“Bệ hạ à, lúc mới dọn tới đây, nơi này chẳng có gì cả, nên thần nữ đã sắm sửa khá nhiều thứ... Sau đó thì... số bạc ngài cho lúc trước, thần nữ tiêu gần hết rồi...”
Theo sắc mặt ngày một đen đi của Vệ Kỳ Niên, giọng ta cũng càng lúc càng nhỏ.
“Hay là... ngài cho thêm chút nữa được không?”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ, gân xanh trên trán giật liên hồi.
“Bệ hạ, trong phủ quả thực đang thiếu bạc. Cô nương nhà chúng ta vốn được nuông chiều từ nhỏ, bên này ăn mặc đều đơn sơ, nay người cũng gầy đi một vòng rồi...”
Giỏi lắm, Đông Thanh!
Ta len lén giơ ngón tay cái với nàng ở góc khuất Vệ Kỳ Niên không nhìn thấy, rồi lại lấy khăn che mặt khóc nức nở.
“Bệ hạ, vốn dĩ thần nữ nghĩ rằng sẽ mang ít bạc đi làm ăn buôn bán, ai ngờ thua sạch vốn liếng... Bởi vậy mới mặt dày xin bệ hạ giúp đỡ...”
“Cô nương! Đều tại Đông Thanh vô dụng! Nếu ngày trước học bàn tính chăm chỉ hơn một chút, thì phủ chúng ta đâu đến nỗi thu không đủ chi như bây giờ!”
Vệ Kỳ Niên cau mày nhìn ta và Đông Thanh kẻ tung người hứng diễn suốt nửa ngày trời, cuối cùng mới chịu nhượng bộ, bực bội nói:
“Được rồi. Với cái đầu của ngươi thì làm ăn buôn bán cái gì. Hồi cung ta sẽ ban thêm cho ngươi hai cửa hàng ở kinh thành. Ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây đợi người mang bạc tới là được.”
“Đa tạ bệ hạ!”
Ta lập tức thu nước mắt lại, cười tươi rói đầy vẻ nịnh nọt.
...
Lăng Việt đứng nơi cửa, mắt nhìn thẳng phía trước.
Nhưng trong lòng lại rối như tơ vò.
Người đàn ông kia... là ai?
Nàng vừa rồi dường như đã khóc. Chóp mũi đỏ ửng, giọng nói cũng khàn đi...
Bàn tay vô thức siết chặt.
Lăng Việt cảm thấy mình sắp không thể kìm nén nổi thứ tâm tư vốn không nên có ấy nữa.
Chủ tử của hắn.
Cô nương của hắn.
Nếu xuất thân của hắn tốt hơn một chút...
Hắn nhất định sẽ nâng niu nàng trong lòng bàn tay, cưng chiều hết mực.
Sao nỡ để nàng rơi dù chỉ một giọt lệ?