Chương 466: Gian thương
Con người chính là như vậy, đặc biệt là tụi nhỏ, chúng chẳng cần nhiều đâu, chỉ cần có cái kẹo hay cái bánh lót tay là mừng quýnh rồi.
Chu Quy Lai thiên vị Vương Nguyên hơn Triệu Quân cũng là lẽ tự nhiên. Mười lần Vương Nguyên tới chơi thì phải 6, 7 lần mang theo quà. Nhưng Triệu Quân thì ngược lại, hai tay trống trơn, chỉ nhăm nhăm đợi người ta phục vụ cơm bưng nước rót tận họng, có mà uống gió Tây Bắc ấy chứ ở đó mà chờ mâm cao cỗ đầy.
Thật ra cái này không ai yêu cầu hay bắt buộc, chủ yếu là thái độ của từng người thôi. Tí quà tí bánh không đáng bao nhiêu nhưng thông qua đó biểu đạt rất nhiều ý tứ, ví như sự tôn trọng gia chủ, hiếu kính với bậc trưởng bối và tình cảm quan tâm tới đám hậu bối.
Dù sao thì đạo lý “có qua có lại mới toại lòng nhau” luôn luôn đúng, quan hệ xã giao còn vậy huống hồ người trong gia đình.
Vì Vương Nguyên vui vẻ, hoà đồng, chịu khó đi lại mật thiết thế nên mỗi lần anh tới dù có quà hay không thì Chu gia vẫn đón tiếp nồng hậu như thường. Thậm chí mọi người đã nói rất nhiều lần rằng đừng mua bán gì nữa, phí tiền nhưng Vương Nguyên là người sống lễ nghĩa và tình cảm, anh biết cái gì nên làm cái gì không và làm tới đâu là vừa đủ.
Truyện "Thập Niên 60: Làm Giàu, Dạy Con (Dịch) Chương 466: Gian thương" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này