Thất Giới Võ Thần

Chương 3: Từ hôn?

Chương 3: Từ hôn?


Tại Diệp gia.
Trong phòng khách quen thuộc, bầu không khí hôm nay đặc biệt nghiêm nghị. Ngồi trên ghế, cha mẹ Diệp Thiên có sắc mặt cực kỳ khó coi, đối diện họ, một nữ tử kiều mị trong bộ váy đỏ đang đưa cho họ một tấm da thú.
"Từ hôn?"
Cha của Diệp Thiên là Diệp Mông, nắm chặt tấm da thú, mặt tái nhợt đứng bật dậy, tức giận trừng mắt nhìn nữ tử kiều mị trước mặt, gằn giọng: "Lâm Kiều, năm đó chuyện hôn sự này là do chính miệng cha ngươi đã đồng ý cơ mà? Sao nào, đường đường là một thôn trưởng, chẳng lẽ ông ta lại nuốt lời, dám hủy hôn hay sao?"
Bên cạnh, mẹ của Diệp Thiên là Lâm Mai, giờ phút này cũng đầy mặt tức giận trừng mắt nhìn nữ tử váy đỏ tên Lâm Kiều.
Họ đều đã biết tin tức con trai mình không có Võ Hồn, nếu lúc này lại phải chịu thêm đả kích bị hủy hôn, e rằng cả đời này của nó sẽ triệt để tiêu tan. Là cha mẹ của Diệp Thiên, họ đương nhiên vô cùng phẫn nộ.
"Ai da, Mông bá bá, đừng nói vậy chứ, cha ta đương nhiên sẽ không hủy hôn, bằng không hôm nay đã chẳng phải chỉ có mình ta tới đây rồi." Lâm Kiều nói với giọng điệu quyến rũ. Không thể không thừa nhận, cô gái này quả thực có vốn liếng để quyến rũ, bất kể là thân hình linh lung hay gương mặt tuyệt mỹ, đều vô tình toát ra một khí tức mê hoặc.
Diệp Mông và Lâm Mai nghe vậy, khẽ thở phào một hơi rồi ngồi xuống lại. Lần này Lâm Mai lên tiếng trước, bà nhìn Lâm Kiều, chậm rãi nói: "Lâm điệt nữ, đã như vậy, vậy thứ này là có ý gì?" Vừa nói, bà vừa chỉ vào tấm da thú, đó là một bức thư giải trừ hôn ước.
Diệp Mông cũng nhìn về phía Lâm Kiều, muốn nghe xem nàng ta có lời giải thích nào.
"Ý tứ trong này đã viết rành rành ra rồi." Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều lóe lên, nàng ta lạnh nhạt nói: "Tuy cha ta chưa từng nói muốn hủy hôn, nhưng tin tức Diệp Thiên không có Võ Hồn đã truyền khắp toàn bộ thôn Lâm gia. Phải biết muội muội ta là mỹ nữ nổi danh của thôn Lâm gia, người theo đuổi nó có thể xếp hàng từ thôn Lâm gia đến tận thôn Diệp gia. Nếu là thiên tài Diệp Thiên của ngày trước, tự nhiên không kẻ nào dám hó hé, nhưng bây giờ thì..."
Nói đến đây, sắc mặt Diệp Mông và Lâm Mai đã vô cùng khó coi, họ mơ hồ đoán được điều gì đó.
Lâm Kiều nhìn về phía họ, lạnh lùng nói: "Ngay hôm nay, hơn mười vị thanh niên tuấn kiệt của thôn Lâm gia đã đến trước cửa nhà ta, ép cha ta phải từ chối hôn sự này."
"Rầm!"
Diệp Mông nghe vậy liền đập bàn một cái, ông nhìn Lâm Kiều cười lạnh nói: "Với thân phận thôn trưởng của cha ngươi, chẳng lẽ còn bị mười mấy tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch ép buộc hay sao?"
Lâm Mai bên cạnh cũng có sắc mặt khó coi, họ biết, chuyện này căn bản chỉ là cái cớ của Lâm Kiều.
"Không thể nói như vậy được, cha của những thanh niên tuấn kiệt đó đều là cường giả trong thôn, có tiếng nói rất lớn. Cha ta tuy là thôn trưởng, nhưng cũng không thể phạm vào chúng nộ, huống chi Diệp Thiên hắn không có Võ Hồn, dựa vào cái gì mà đòi cưới muội muội ta!" Lâm Kiều cười lạnh nói.
"Nói nhảm nhiều như vậy, chẳng phải cũng chỉ vì con trai ta không có Võ Hồn, nên các ngươi mới từ hôn sao, hừ!" Diệp Mông lạnh lùng nói, mặt đầy phẫn nộ.
"Ha ha, các người biết là tốt rồi. Cha ta ông ấy nể tình xưa, nên mới để ta lén lút đến giải trừ hôn ước, để tránh cho đôi bên khó xử!" Lâm Kiều cười ha hả, chẳng hề để tâm đến gương mặt đen như đít nồi của Diệp Mông và Lâm Mai.
"Ta thấy là ông ta sợ người đời sau lưng nói ông ta nuốt lời thì có, hừ!" Diệp Mông hừ lạnh.
"Giải trừ hôn ước thì giải trừ hôn ước, con trai ta đầu đội trời chân đạp đất, cho dù không có Võ Hồn, cũng không phải ai cũng có thể sỉ nhục!" Lâm Mai lớn tiếng nói, khiến Diệp Mông bên cạnh cũng phải giật mình. Đây là lần đầu tiên ông thấy vợ mình đanh thép như vậy, hiển nhiên là trong lòng đã phẫn nộ đến cực điểm.
"Đã như vậy, vậy tờ hôn ước này..." Lời Lâm Kiều còn chưa dứt, cửa phòng đã bị đẩy ra, một thiếu niên với vẻ mặt lạnh lùng bước vào.
"Ta ký!"
Thiếu niên đó chính là Diệp Thiên vừa trở về, hắn lạnh lùng nhận lấy tấm da thú, loẹt xoẹt vài nét đã ký tên mình lên đó, sau đó ném cho Lâm Kiều.
"Thiên nhi..." Lâm Mai có chút lo lắng, Diệp Mông bên cạnh môi mấp máy mấy lần, nhưng lại không biết nên nói gì.
Nhìn cha mẹ đang lo lắng cho mình, trong lòng Diệp Thiên ấm áp hẳn lên. Kiếp trước, hắn là một cô nhi, chưa từng có được tình thương của cha mẹ, đời này ông trời đã bù đắp cho hắn, để hắn có một đôi cha mẹ hết mực yêu thương mình.
"Đời này, ta không còn gì hối tiếc!" Diệp Thiên thầm cảm thán, rồi lập tức nhìn về phía Lâm Kiều, gương mặt chợt lạnh đi, trầm giọng nói: "Cút ra ngoài, nơi này không chào đón ngươi."
"Hừ, ngươi nghĩ tiểu thư ta muốn tới cái nơi này lắm sao? Một tên phế vật không có Võ Hồn, mà cũng đòi cưới muội muội ta, đúng là ảo tưởng hão huyền. Cả đời này, ngươi cũng chỉ có thể là một tên phế vật mà thôi!" Lâm Kiều khinh thường hừ một tiếng, xoay người rời đi.
"Ngươi..." Diệp Mông giận dữ, định xông lên dạy dỗ Lâm Kiều, nhưng đã bị Diệp Thiên cản lại.
"Cha, bỏ đi, loại người này không cần phải để tâm!" Diệp Thiên nhàn nhạt lắc đầu, chỉ là trong đôi con ngươi đen nhánh của hắn lại lóe lên một tia lạnh lẽo.
"Thiên nhi..." Mẹ của Diệp Thiên, Lâm Mai, bước tới, đầy mặt lo âu nhìn hắn.
"Thiên nhi đừng lo, không có Võ Hồn thì đã sao, có cha ở đây, không ai dám bắt nạt con đâu!" Diệp Mông vỗ vai Diệp Thiên, lớn tiếng nói.
Nhìn cha mẹ mình, trong lòng Diệp Thiên tràn ngập cảm động, sự chán nản trước đó lập tức tan đi rất nhiều, hắn gật đầu nói: "Cha, mẹ, hai người yên tâm, con không sao."
"Nhưng còn con bé Đình Đình, nó chắc chắn đã bị nhốt lại, không cho hai đứa gặp mặt rồi!" Lâm Mai thở dài.
Diệp Thiên nghe vậy, trong đầu thoáng qua một bóng hình nhỏ nhắn, ánh mắt chợt ảm đạm, hắn lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi, kiếp này có duyên không phận, con chúc phúc cho nàng có thể tìm được một người tốt hơn con. Có một câu Lâm Kiều nói không sai, không có Võ Hồn, con quả thực không xứng với nàng."
"Thiên nhi..." Lâm Mai lập tức biết mình đã lỡ lời, mặt đầy áy náy.
"Mẹ đừng lo, con sẽ không làm chuyện dại dột đâu, trên thế giới này, con vẫn còn có hai người mà!" Diệp Thiên an ủi.
"Đúng vậy, đại trượng phu lo gì không có vợ, cha nhất định sẽ tìm cho con một người vợ tốt!" Diệp Mông nhếch miệng cười, thấy Diệp Thiên ngược lại còn an ủi Lâm Mai, ông liền biết con trai mình không hề bị đả kích.
"Ừm, mẹ cũng sẽ giúp con để ý, hôm nào đó nhờ mấy thím giúp, giới thiệu cho con một cô nương!" Lâm Mai gật đầu, nghiêm túc nói.
Diệp Thiên nghe vậy nhất thời choáng váng, hắn cười khổ nói: "Cha, mẹ, chuyện này hai người đừng lo, con trai mới lớn từng này, thành gia lập nghiệp còn sớm chán."
"Không thể nói thế được, ngày xưa cha với mẹ con, cũng là..." Diệp Mông đang thao thao bất tuyệt thì Diệp Thiên đã co cẳng bỏ chạy.
"Cha, mẹ, con đi nghỉ trước đây, bữa tối thì gọi con!" Lời còn chưa dứt, Diệp Thiên đã biến mất tăm.
"Thằng bé này..." Lâm Mai lắc đầu, vẻ mặt hiền từ.
...
Trong phòng của Diệp Thiên.
Vừa bước vào, Diệp Thiên đã đóng sầm cửa lại, mặt mày âm trầm ngồi trên giường, đôi mắt phẫn nộ, chết trân nhìn chằm chằm vào ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
Kiên cường, đó đều là diễn cho cha mẹ xem, để họ không phải lo lắng mà thôi.
Lòng người cũng là máu thịt, bao nhiêu năm thanh mai trúc mã, nói cắt là cắt, cho dù tâm tính Diệp Thiên có kiên cường đến đâu, cũng không thể không đau lòng.
"Tại sao ta lại không có Võ Hồn?" Diệp Thiên thấp giọng gào thét, hai mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự không cam lòng.
Võ Hồn, tất cả là tại Võ Hồn. Hắn chỉ cần sở hữu một cái Võ Hồn, dù cho chỉ là Võ Hồn màu đỏ thẫm cấp thấp nhất, cũng sẽ không đến nông nỗi như bây giờ, bị người ta từ hôn sỉ nhục.
"Ta không tin không có Võ Hồn thì không thể trở thành Võ Giả!"
Diệp Thiên nhắm mắt lại, khoanh chân ngồi trên giường, năm ngón tay hướng lên trời, âm thầm cảm nhận linh khí đất trời.
Thế nhưng, đợi nửa ngày, hắn vẫn không có chút cảm giác nào.
Không có Võ Hồn, không thể cảm nhận được linh khí trong trời đất, cũng không thể hấp thu và luyện hóa chúng. Không có linh khí đã được luyện hóa, sẽ không thể thu được chân khí, cũng không thể đả thông kinh mạch bế tắc để trở thành Võ Giả.
Diệp Thiên bất đắc dĩ mở mắt ra, trong ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Không có Võ Hồn, quả thực không thể trở thành Võ Giả.
"Meo..." Đột nhiên, một tiếng mèo kêu thu hút sự chú ý của Diệp Thiên, hắn quay đầu nhìn lại, thì thấy con tiểu bạch hổ mà hắn mang về đang dụi dụi vào đùi hắn.
"Đói rồi à, nhóc con!"
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của tiểu bạch hổ, Diệp Thiên bật cười, ôm nó lên. Bên dưới tiểu bạch hổ, lộ ra một tấm da dê cuộn, chính là 'thù lao' mà con bạch hổ già đã chết kia cho hắn.
"Meo!" Tiểu bạch hổ được Diệp Thiên ôm lên, lè lưỡi, liếm liếm lên mặt hắn.
"Ha ha!"
Diệp Thiên bị nó chọc cho cười to.
"Nhóc con, ngươi chờ nhé, ta đưa ngươi đi tìm đồ ăn!" Diệp Thiên ôm tiểu bạch hổ, đi ra khỏi phòng, lấy một ít sữa thú từ chỗ mẹ về cho nó uống.
"Thằng bé này, tìm đâu ra con mèo trắng nhỏ thế, đáng yêu thật!" Lâm Mai hiền từ nhìn Diệp Thiên đang ôm tiểu bạch hổ quay về.
"Nhóc con, ngươi phải mau lớn lên nhé, mẹ ngươi mạnh như vậy, sau này ngươi chắc chắn cũng không yếu. Đời này ta không thể trở thành Võ Giả được rồi, nhưng chỉ cần ngươi mạnh mẽ, ta cũng có thể dựa vào ngươi để làm rạng danh ở trấn Bạch Vân!"
Trong phòng, Diệp Thiên đặt tiểu bạch hổ đã ăn no ngủ say vào góc giường, thầm nghĩ.
Mẹ của tiểu bạch hổ đã đạt đến cấp bậc Võ Sư, điều này cho thấy tiềm lực của nó rất lớn. Chỉ cần hắn nuôi nó lớn lên, sau này sẽ tương đương với việc có một con hung thú cấp Võ Sư, như vậy cũng không kém việc hắn trở thành Võ Giả là bao.
Phải biết, ở khu vực trấn Bạch Vân này, cũng chỉ có một cường giả cấp bậc Võ Sư mà thôi. Chỉ cần hắn có tiểu bạch hổ cấp bậc Võ Sư, vậy thì ở trấn Bạch Vân này còn ai dám coi thường hắn?
Trong lòng đang suy tính 'đại nghiệp' nuôi nấng tiểu bạch hổ, Diệp Thiên tiện tay nhặt tấm da dê cuộn lên, có chút tò mò xem xét.
"Lại cho mình một tấm da thú rách làm thù lao, lẽ nào trong mắt loài thú chúng nó, da thú cuộn lại rất quý giá sao?" Nghĩ vậy, Diệp Thiên quét mắt nhìn tấm da dê cuộn, ánh mắt chợt ngưng lại, trên này lại có chữ viết.
"Hừm, là văn tự của Thần Châu đại lục, xem ra niên đại cũng đã lâu rồi..."
Diệp Thiên chăm chú nhìn, chữ viết trên đó tuy có chút cũ kỹ, nhưng vẫn có thể nhìn rõ. Cả tấm da dê cuộn đều toát ra một luồng khí tức cổ xưa.
"Ta, Thượng Cổ Vu Sư Ba Lạp Tháp, trời sinh không có Võ Hồn..."
Ồ! Là Vu Sư!
Diệp Thiên nghiêm mặt, trong mắt càng thêm hiếu kỳ, chăm chú đọc tiếp.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất