Thê Tử Ngốc Của Thừa Tướng

Chương 4

Chương 4
Quả nhiên trên bàn trong phòng đã đặt sẵn một đĩa bánh bao lớn.
Trên bàn còn có một đĩa thức ăn và một bình canh, tỏa ra mùi thơm mà từ trước đến nay ta chưa từng ngửi thấy.
Bụng ta đã kêu ùng ục từ lâu, theo bản năng liền liếm môi, định nhào vào ăn ngay, nhưng lại bị Tiêu Huân kéo lại.
Tiêu Huân cẩn thận lau mặt cho ta, còn dạy ta rửa tay, sau đó mới để ta ngồi xuống trước bàn ăn.
“Sau này A Viên phải nhớ kỹ, trước khi ăn cơm nhất định phải rửa tay sạch sẽ rồi mới được ăn, biết chưa?”
Trong lòng ta tuy cảm thấy có chút phiền phức, nhưng lời A Huân nói, ta vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
A Huân là người đối xử với ta còn tốt hơn cả đại ca ca, từ tận đáy lòng ta luôn cảm thấy thân thiết với huynh ấy.
Trước kia ta cứ nghĩ, bánh màn thầu lớn chính là thứ ngon nhất trên đời. Nhưng sau khi được nếm thử bánh bao nhân thịt và canh gà do nương của A Huân nấu, ta mới biết hóa ra trên thế gian này vẫn còn rất nhiều mỹ vị khác.
Gả vào Tiêu gia quả nhiên là một quyết định đúng đắn.
A tỷ thật ngốc.
Thà rằng ở nhà chịu khổ, cũng không chịu đến nơi tốt đẹp như Tiêu gia này.
“Ôi chao, các ngươi nhìn xem người ta kìa, còn được ăn bánh bao thịt, uống canh gà nữa. Cuộc sống này thật là sung sướng biết bao!”
Mấy kẻ từ bên ngoài xông thẳng vào, ánh mắt gian xảo, dáng vẻ lén lút như đám người tham lam trước kia từng muốn tìm bảo vật trong rừng, khiến người khác vừa nhìn đã thấy chán ghét.
“Các ngươi tới đây làm gì?”
“Tiêu Lý thị, số bạc ngươi vay từ tay chúng ta, khi nào mới trả?”
Ta nhìn thấy trên gương mặt nương của A Huân thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
“Nương, lời con nói người sao lại không nghe? Vì sao người còn đi vay bạc của bọn họ?”
Tiêu Huân cau chặt mày, giọng nói mang theo vẻ trách cứ.
“A Huân, lúc đó nương cũng không còn cách nào khác. Đại phu nói con vẫn còn một tia hy vọng, nương không muốn từ bỏ.”
Khi ấy, Tiêu Lý thị đã chẳng thể nghĩ được nhiều như vậy nữa.
Vì cứu con trai, dù chỉ còn một tia hy vọng mong manh, bà cũng bằng lòng đánh cược tất cả. Bà đi vay bạc, mua thuốc chữa bệnh cho hắn.
“Tiền gia, trong tay ta hiện giờ chưa có nhiều bạc như vậy. Đợi ta gom đủ bạc rồi sẽ trả cho ngài…”
“Bớt nói nhảm đi! Ngươi coi ai là kẻ ngốc hả? Hôm nay nếu các ngươi không trả được tiền, đừng trách ta không khách khí!”
Ta mơ hồ hiểu ra mọi chuyện.
Những kẻ này là tới đòi nợ.
Nương của A Huân đã vay bạc của bọn họ, nhưng hiện giờ chưa thể trả lại, vì vậy bọn chúng liền bắt đầu đập phá Tiêu gia.
Không những vậy, chúng còn nói muốn bán nương của A Huân đi làm nô bộc, rồi mang hết đồ đạc trong nhà đi.
“Tất cả dừng tay cho ta! Tiền Báo, ngươi đừng quá đáng!”
Ánh mắt Tiêu Huân lạnh lẽo, muốn quát ngăn Tiền Báo lại.
Nhưng Tiền Báo căn bản không để hắn vào mắt.
“Tiêu Huân, đừng tưởng ta không biết. Cái tên bệnh tật như ngươi sắp chết đến nơi rồi! Bây giờ chẳng qua chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi, còn tưởng mình vẫn là vị tú tài từng phong quang vô hạn trước kia sao? Dám ở đây lên mặt với chúng ta?”
Mắt thấy đám người kia sắp lật tung cả bàn ăn, mà cơm của ta còn chưa ăn xong, ta thuận tay túm lấy một tên đang định lật bàn, ném thẳng hắn ra ngoài phòng.
Có lẽ đã quá lâu rồi chưa động thủ, ta dùng sức hơi mạnh một chút.
Cú ném này khiến người kia bay thẳng ra ngoài tường.
Vốn dĩ ta chỉ định ném hắn ra sân mà thôi.
Không chỉ Tiền Báo và mấy kẻ kia, ngay cả Tiêu Huân cùng nương của huynh ấy cũng đều sững sờ nhìn ta.
“Ta rõ ràng chỉ dùng một chút sức thôi mà… Là do hắn quá nhẹ, cho nên mới bay ra ngoài.”
Ta không biết bản thân có làm sai chuyện gì hay không.
Giống như đứa em họ nhỏ ngày trước ở nhà, ta cúi đầu, rũ vai, nhỏ giọng giải thích với Tiêu Huân và nương của huynh ấy.
Lúc này Tiêu Lý thị mới hiểu.
Đứa con dâu này của bà không phải chỉ nói khoác ngoài miệng.
Sức lực của nàng quả thật rất lớn.
Tiền Báo dường như vẫn không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Hắn sai một tên đàn em tiến lên thử dò xét, nhưng tên đó cũng bị ta đá bay chỉ bằng một cước.
Tiền Báo cùng mấy người kia nhìn ta như nhìn thấy quái vật.
Sau đó, bọn chúng vội vàng dẫn người bỏ chạy.
Nhưng trước khi rời đi vẫn không quên để lại lời đe dọa:
“Nợ tiền trả tiền, đó là đạo lý hiển nhiên. Tiêu Lý thị, ta vẫn sẽ còn quay lại. Nếu ngươi dám quỵt nợ, ta sẽ báo quan!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất