Thê Tử Ngốc Của Thừa Tướng

Chương 5

Chương 5
Sau khi Tiền Báo và đám người kia rời đi, gương mặt Tiêu Lý thị tràn đầy vẻ u sầu.
“Nương, người đừng lo. Con sẽ nghĩ cách.”
“Con vừa mới khá hơn một chút, nương không cho phép con làm những chuyện tổn hại đến thân thể. Nương sẽ sang nhà đại bá của con mượn ít bạc. Ngày trước đại bá đối xử với con cũng không tệ, điều kiện trong nhà ông ấy cũng khá giả, năm mươi lượng bạc chắc là có thể lấy ra được.”
“Nương, tổ mẫu vốn không thích người, huống hồ dáng vẻ hiện tại của con thế này, đại bá chưa chắc đã chịu cho người mượn bạc.”
“Dù thế nào đi nữa, cũng phải thử một lần.”
Tiêu Huân nhíu chặt mày, nhưng thân thể hiện giờ của hắn quả thật không cho phép hắn làm được chuyện gì.
Mẫu thân của A Huân vẫn quyết định đi tìm đại bá của A Huân mượn bạc, A Huân trong lòng không yên tâm.
“A Viên, muội đi cùng nương được không?”
Đối diện với ánh mắt cầu khẩn của A Huân, ta luôn không thể nào từ chối được.
“A Huân yên tâm, ta sẽ đi cùng A nương, tuyệt đối không để ai bắt nạt người!”
Đại bá của A Huân ở đầu bên kia của thôn, căn nhà được xây dựng vô cùng đẹp đẽ, so với nhà của A Huân còn lớn hơn nhiều.
“Lý thị, đồ sao chổi nhà ngươi, đến chỗ ta làm gì?”
“Mau lấy chổi đánh đuổi ả ta ra ngoài!”
“Nương, con thật sự không còn cách nào khác nữa…”
“Cái gì? Ngươi muốn tìm đại bá của nó mượn năm mươi lượng bạc?”
“Ngươi đừng có nằm mơ! Ai mà chẳng biết con trai ngươi sắp không qua khỏi rồi, cho ngươi mượn bạc, ngươi lấy gì mà trả đây?”
“Thu Nương à, theo lý mà nói, ngươi đã cầu đến tận cửa nhà ta, ta là đại bá của A Huân, vốn không thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng hai năm nay trong nhà làm ăn sa sút, quả thật không thể lấy ra nhiều bạc như vậy, chỉ có thể xin lỗi ngươi thôi.”
Ta và nương của A Huân bị người nhà đại phòng Tiêu gia đuổi ra ngoài.
Ban đầu ta siết chặt nắm tay, muốn cho bọn họ một bài học. Bọn họ vậy mà dám đẩy ngã A nương. Nhưng A nương đã vội vàng kéo ta lại.
“A Viên, bọn họ không muốn giúp chúng ta, chúng ta cũng không thể ép buộc. Chúng ta về thôi.”
Trên đường trở về, nương của A Huân vẫn luôn buồn bã, thỉnh thoảng lại đưa tay lau nước mắt.
Ta đã hứa với A Huân, nhất định phải bảo vệ A nương thật tốt.
“Nương, sao người lại khóc?”
“A Viên, con còn nhỏ, không hiểu đâu.”
“Nương, A Viên hiểu mà. Có phải nương muốn bạc không?”
Muốn bạc thì rất đơn giản mà, vì sao phải khóc chứ?
Khi ta còn ở trong núi, ta từng nhìn thấy những người phàm kia đào đi đám hậu duệ của ta. Nghe nói những thứ đó có thể đổi được rất nhiều bạc.
Năm mươi lượng bạc… cũng đâu có nhiều lắm?
“A Huân là một đứa trẻ có năng lực, nhưng thân thể hiện tại của nó như vậy, ta không thể để nó phải vì bạc mà lo lắng. Nhưng…”
Nương của A Huân nói đến đây lại bật khóc.
“Nương, bạc con có cách kiếm được, người đừng lo.”
“Đứa nhỏ ngốc này, xem ta kìa, sao lại nói những chuyện này với con chứ. Con thì hiểu được gì đâu.”
Tiêu Lý thị không hề để lời nói của Trần Viên vào lòng.
Buổi sáng hôm đó, bà đã đưa cho đứa trẻ này mấy chục đồng tiền. Đứa nhỏ ngốc ấy còn vui vẻ nói rằng mình đã có bạc rồi.
“Nương, con thật sự có cách mà.”
Tiêu Lý thị chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười, lắc đầu. Đây chính là năm mươi lượng bạc đó, một đứa trẻ như Viên Viên sao có thể có cách được chứ? Nhà họ Trần đến một đồng tiền cũng không nỡ cho Viên Viên, huống chi điều kiện của nhà họ Trần còn chẳng bằng nhà bọn họ.
Ta không biết vì sao nương của A Huân lại không tin ta, nhưng lời đã nói ra thì ta nhất định sẽ làm được.
Ta chính là một nhân sâm tinh giữ chữ tín.
Thật ra ta biết, chỉ cần tùy tiện nhổ vài cọng rễ trên người mình xuống cũng có thể đổi lấy rất nhiều bạc. Nhưng ta thật sự không nỡ. Có thể cho A Huân vài cọng đã là vì nể mặt những chiếc bánh màn thầu to kia rồi. Rễ của ta quý giá lắm đấy.
Rễ của chính mình thì không nỡ bỏ.
Vậy thì chỉ đành hy sinh một chút đám đồ đệ, đồ tôn của ta thôi.
Dù sao đồ đệ, đồ tôn của ta nhiều vô kể, dùng chúng đổi lấy chút bạc hoàn toàn chẳng khiến ta đau lòng. Ta sinh sôi ra nhiều hậu bối như vậy chẳng phải là để làm gì chứ?
Bọn chúng có thể vì bữa đại tiệc bánh màn thầu của vị lão tổ tông là ta mà hy sinh, đó chính là vinh hạnh của chúng.
Đưa Tiêu Lý thị về nhà xong, ta lặng lẽ tiến vào núi.
Nhân sâm tinh bọn ta phần lớn đều sinh trưởng trong núi sâu. Là một nhân sâm tinh đã tồn tại vạn vạn năm, vừa bước chân vào núi, ta lập tức cảm nhận được vị trí của đám hậu bối của mình.
Ta chọn lấy vài cây có dáng vẻ trắng nõn mập mạp, sinh trưởng tốt nhất, hài lòng bỏ chúng vào chiếc túi vải mà A Huân đưa cho.
“Năm mươi lượng nghe có vẻ rất nhiều, không biết các ngươi có đủ hay không nhỉ?”
Nghĩ như vậy, ta lại tìm thêm hai hậu bối có dáng vẻ không tệ, tiện tay bỏ luôn vào trong túi vải.
“Thế này chắc là đủ rồi.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất