<!---->Sở Mặc nhìn Hạ Hùng, sau đó nói:
- Ý ngươi đến đây, đã quá rõ ràng. Chức vị Thái Tử, ta không đi ảnh hưởng gì hết, ta cũng không có sức ảnh hưởng đó.
- Sở công tử khiêm tốn, người có.
Hùng cười khổ. Không có vị thiếu niên trẻ tuổi nào, có thể giống như yêu
nghiệt trước mắt này. Tuổi còn trẻ như vậy, không những nhận được ưu ái
đảm nhận Thủ Phụ đương triều nội các. Ngay cả Binh Mã Đại Nguyên Soái,
cũng muốn thu nhận hắn dưới trướng.
Chớ đừng nói chi là Hoàng thượng bên kia, đối với Sở Mặc vẫn luôn có thái độ trọng dụng!
Tuy nói ở giữa cũng có khó khăn chuyện ban hôn Diệu Nhất Nương này, nhưng thái độ đối với Sở Mặc vẫn chưa từng có thay đổi.
Một người như vậy, nếu như muốn ảnh hưởng triều chính Đại Hạ, chưa chắc không khả năng.
Sở Mặc nhìn Hạ Hùng:
- Cho dù có, ta cũng không làm. Ta nói rồi, đây nội bộ Hoàng gia các
ngươi. Ta sẽ không phá hư chuyện của người, Nhưng Điện hạ, hy vọng người cũng có thể giữ1lời hứa, sau này đừng đến chọc ta nữa!
Hạ Hùng
hôm nay tới đây, kỳ thật muốn là muốn câu nói này của Sở Mặc. Hắn cũng