Từ chiếc bàn phía sau người đàn ông lớn tuổi mặt trắng không râu này truyền đến âm thanh trẻ trung mang phầm lạnh lùng, ngữ khí vô cùng không có thiện chí.Trong con ngươi Sở Mặc, lóe lên một tia sáng, liếc mắt người vừa nói.
Đấy là một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo anh tuấn, nhưng vẻ mặt cao ngạo, đôi môi mỏng khiến người ta nhìn vào có cảm giác vô cùng hà khắc. Nhìn Sở Mặc với vẻ mặt khiêu khích.
Sắc mặt Vương Đại Phát nhất thời trở lên lạnh lẽo, y nhìn về hướng đó điềm đạm nói:
- Lâm công tử là khách của ta.
- Ha, Vương trưởng lão, cái chức vị hoàng kim trưởng lão này củangươi ngậm bao nhiêu kim lượng, trong lòng ngươi rõ hơn ai hết. Tốt nhất đừng lên mặt trước mặt ta.
- Ngươi...
Trong mắt Vương Đại Phát lập tức lóe lên ánh mắt lạnh như băng. Y có thể trở thành hoàng kim trưởng lão của Thanh Long đường đương nhiên không phải nhờ vào quan hệ với ai. Nhưng cũng không phải vì thực lực hay thế lực đủ mạnh mà là nhờ vào sự cơ trí và năng lực kinh thương tài ba của mình.
Vương Đại Phát, nắm trong tay hơn nửa chi tiêu của Thanh Long đường. Nếu nói y là thần tài của cả Thanh Long đường cũng không có gì quá.
Bởi vậy, Vương Đại Phát còn có danh hiệu “Đại quản gia” trong Thanh Long đường.
Danh hiệu này cũng không hoàn toàn có thiện chí. Rất nhiều người cho rằng
cảnh giới Vương Đại Phát thấp kém, cho y làm bạch ngân chấp sự cũng là
cao lắm rồi! Hoàng kim trưởng lão? Y không xứng. Những lời nói như thế
này, trong Thanh Long đường không phải là ít. Có điều Đường chủ Thanh
Long đường vẫn luôn ủng hộ Vương Đại Phát.
Phúc Long ngồi ở đó, thản nhiên nói:
- Vương trưởng lão hà tất gì chấp nhặt với tiểu hài tử?
Vương Đại Phát giận quá mà cười, nói:
- Được, quả không hổ danh là đệ tử danh môn đại phái Trường Sinh Thiên, Vương mỗ lĩnh giáo rồi!
Con ngươi Sở Mặc hơi lóe ánh sáng, trong lòng cũng đã hiểu phần nào.
Trường Sinh Thiên!
Vị Phúc Long này và cả người trẻ tuổi kia, đều là người của TrườngSinh Thiên!
Chuyện năm1ngoái Sở Mặc bái sư Trường Sinh Thiên, chịu nhục mà đi hoàn toàn
không phải là bí mật. Hơn nữa, lúc ấy có vô số người chứng kiến.
Bởi vậy, Phúc Long và người trẻ tuổi kia biết chuyện này cũng không có gì kỳ quái.
Nhưng Sở Mặc cũng có chút không hiểu, sao bọn họ phải châm chọc mình? Lẽ nào