Chương 20: Quyết tâm 2
Thanh Lâm ngạc nhiên: “Thiên Cơ điện?”
Đây chính là Thiên Cơ điện.
Cũng chính nó đã mang Ninh Dạ tới thế giới này, còn dẫn y vào Thiên Cơ môn.
Ninh Dạ nói: “Chủ thể của Thiên Cơ điện nằm trong tay đệ, đệ có thể cảm ứng những mảnh vỡ của Thiên Cơ điện. Thế nhưng đại đa số mảnh vỡ của Thiên Cơ điện nằm trong tay các đại tiên môn...”
Thanh Lâm đã hiểu ý của y: “Vì vậy đệ định lẻn vào tiên môn, lấy lại mảnh vỡ?”
Ninh Dạ lắc đầu: “Tuy Thiên Cơ điện là thần vật nhưng năm xưa Thiên Cơ môn chưa thật sự hoàn thiện nó, vì vậy nó không phải vô địch. Năm xưa nó bị đánh nát chính là bằng chứng. Dựa vào nó không thể báo thù. Thế nhưng có nó, chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ hơn, thu được địa vị cao hơn trong tam đại tiên môn, cuối cùng khôi phục lại Thiên Cơ môn.”
Thanh Lâm lắc đầu: “Chuyện này rất khó.”
“Đệ đã nói rồi, sống sót, nhất là sống sót khi gánh vác thù hận còn khó khăn hơn cả chết. Sư huynh sư tỷ có thể không sợ chết vì sư môn nhưng lại sợ khó?”
Nghe nói vậy, cảm giác đau thương trong lòng Thanh Lâm lại dâng lên: “Ta sợ gì chứ? Cho dù vạn đao năm nát thân này, ta cũng phải chém mấy tên khốn kiếp đó!”
Ngay cả Tân Tiểu Diệp cũng đứng phắt dậy: “Chỉ cần báo được thù, thế nào cũng được!”
Người thân đã qua đời, bây giờ lòng tin giúp cô sống sót chính là báo thù!
“Vậy thì tốt!” Ninh Dạ thu hồi Thiên Cơ điện: “Chắc người của tam đại tiên môn đã biết chuyện chúng ta trốn thoát. Bây giờ chúng đang dùng trăm phương ngàn kế tìm kiếm chúng ta. Lúc này nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta chính là khiến cho ba người Bạch Vũ, Thanh Lâm và Tân Tiểu Diệp hoàn toàn biến mất khỏi nhân gian.”
Thanh Lâm nói: “Huynh có thể biến hóa...”
Ninh Dạ giơ tay ngăn cản: “Thuật biến hóa của hai người có lừa được cảnh giới Vạn Pháp không? Có lừa được cảnh giới Vô Cấu không? Có lừa được cảnh giới Niết Bàn không?”
Thanh Lâm không nói gì.
Đương nhiên là không thể.
Thanh Lâm bất đắc dĩ, chỉ cảm thấy mình đang bị sư đệ nắm mũi dẫn đi, bèn nói: “Vậy đệ có cách gì?”
“Đơn giản.”
Ninh Dạ chỉ tay một cái, một ngọn lửa cháy lên, ống tay áo lại cuốn một cái, vô số cành cây lao vào ngọn lửa khiến nó cháy rực lên, dần dần hóa thành một đống lửa lớn.
Thấy đống lửa đó, Thanh Lâm và Tân Tiểu Diệp đều kinh hãi. Bọn họ đột nhiên hiểu ra cách của Ninh Dạ là gì, cả hai khiếp sợ nhìn Ninh Dạ: “Đệ...”
Ninh Dạ lạnh nhạt: “Sao nào? Vì sư môn, không tiếc mạng sống nhưng lại sợ hủy dung?”
Thanh Lâm có vẻ ngoài rất đẹp, xưa nay luôn tự cho mình là hào hoa.
Tuy Tân Tiểu Diệp không phải tuyệt mỹ nhưng cũng là cô gái khá dễ nhìn, thân là con gái đương nhiên yêu quý dung nhân của bản thân.
Bọn họ có thể tiếc mình tử chiến vì sư môn, thế nhưng lúc này nhìn ngọn lửa kia, họ lại sợ.
Thanh Lâm run rẩy nhìn Ninh Dạ: “Không còn cách nào khác à?”
Ninh Dạ trả lời: “Chắc chắn Thiên Cơ môn có phản đồ, hơn nữa không biết là ai, cũng không biết hắn nương nhờ phe nào. Một khi chúng ta lẻn vào môn phái của kẻ địch, bị đối phương phát hiện, hai người biết hậu quả rồi đấy.”
Tân Tiểu Diệp không kiềm chế được run rẩy nói: “Chúng ta là người trong giới tu hành, cho dù có hủy dung cũng sẽ khôi phục.”
Ninh Dạ gật đầu: “Đệ biết,hơn nữa đệ còn biết chúng ta tu luyện tâm pháp của Thiên Cơ môn, cho dù giấu được dung mạo cũng không lừa được tâm pháp. Khi nhập môn sẽ có kiểm tra, nếu ba người chúng ta mang công lực nhập môn, một khi kiểm tra chắc chắn sẽ lộ.”
Thanh Lâm kinh hãi nhìn Ninh Dạ: “Chẳng lẽ đệ còn định...”
Ninh Dạ ừ khẽ một tiếng: “Tán công,của hỉ có tán hết tu vi, khiến tất cả mọi thứ của Thiên Cơ môn không còn tồn tại trên người chúng ta mới có thể lừa được bọn chúng. Nếu có thể thậm chí phải thay đổi cả xương cốt lẫn hình thể.”
Tân Tiểu Diệp hét lớn: “Không thể nào! Ngươi làm vậy là khiến tu vi bao năm của chúng ta bị hủy chỉ trong một ngày, ngươi có biết cảm giác rơi xuống phàm trần ra sao không?”
Ninh Dạ thở dài: “Đệ nói rồi, sống sót... vốn dĩ khó hơn chịu chết!”
Thanh Lâm, Tân Tiểu Diệp nhìn đống lửa, trong lòng mờ mịt.
Thời khắc này, cuối cùng bọn họ đã hiểu thù hận trong lòng vị sư đệ của mình sâu tới mức nào, còn hiểu quyết tâm của sư đệ mạnh đến đâu, hiểu được so với y, mình yếu đuối thế nào.
Tán công, hủy dung!
Vì báo thù, nhất định phải không tiếc mọi giá!!!
Nhìn đống lửa, Tân Tiểu Diệp run rẩy nói: “Vậy tương lai... chúng ta còn cơ hội khôi phục dung mạo không?”
“Có chứ.” Ninh Dạ trả lời.
Câu trả lời này khiến Ninh Dạ thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay sau đó, lời nói tiếp theo của Ninh Dạ lại đánh cô xuống địa ngục: “Vì vậy bất luận ra sao, chúng ta cũng phải tránh không chuyện đó xảy ra.”Tuyển chọn 1
Mặc châu
Chấp Tử thành.
Chấp Tử thành là thủ đô của mặc quốc, vị trí hoang vu, đáng lý không thích hợp làm thủ đô, nhưng ai bảo tổng bộ của Hắc Bạch thần cung nằm ở đây?
Thiên hạ ngày nay, tiên nhân sai khiến phàm nhân.
Quốc gia chẳng qua chỉ là công cụ mà tiên nhân cai trị phàm nhân, chính vì vậy các quốc gia trong cửu châu không có quân đội, chỉ có nha sai, nếu thật sự xảy ra chiến sự cũng sẽ do tiên nhân đứng ra giải quyết.
Đối với phàm nhân thì nhận được tư cách tu tiên chính là kỳ ngộ lớn nhất trong cuộc đời.
Mỗi năm xuân đến, Hắc Bạch thần cung lại tiến hành chọn đệ tử ở Chấp Tử thành, mỗi năm chỉ lấy từ một trăm đến năm trăm người, nhưng người tham dự lại lên tới đơn vị trăm ngàn.
Thời điểm nhận đệ tử là năm mới, khi Ninh Dạ tới đây đã thấy Chấp Tử thành đầy người với người, chen vai thích cánh, đâu đâu cũng có người trẻ tuổi đến tham gia tuyển chọn, ánh mắt họ đầy ao ước. Dù sao chỉ cần được nhận vào Hắc Bạch thần cung, từ nay sẽ một bước lên trời.
Do có quá nhiều người đến, những quán trọ trong Chấp Tử thành đều đã hết chỗ, cũng may trong trong dân gian có không ít nơi mở cửa, mỗi năm phàm nhân trong Chấp Tử thành lại nhân cơ hội này kiếm một khoản tiền nho nhỏ.
Do từng là tu sĩ, Ninh Dạ không tới mức thiếu tiền, chỉ có điều bộ mặt chỗ lồi chỗ lõm trắng đỏ loang lổ của y thật sự quá kinh khủng, Ninh Dạ phải trả cao hơn ba phần mười mới tìm được một nhà dân khá thanh tịnh.
Sau khi chia tay Thanh Lâm và Tân Tiểu Diệp ở rừng hạnh, đã ba tháng trôi qua.
Không biết bây giờ sư huynh sư tỷ ra sao rồi? Đã vào Hạo Thiên môn, Thái Âm môn chưa?
Lúc này, nhìn gương mặt xấu xí của bản thân trong gương, Ninh Dạ thở dài một tiếng, nằm trên giường, tâm thần hơi động, người đã trong phòng nhưng tâm thần đã xuất hiện trước một cung điện rộng rãi.
Nơi này chính là Thiên Cơ điện.
Năm xưa y vô tình nhận được vật này, lúc đó y chỉ là một nhân viên phân tích tình báo bình thường, một lần ra ngoài du lịch thiên nhiên, thấy trên trời có thứ gì rơi xuống. Vốn tưởng là thiên thạch nên chạy tới, không ngờ lại thấy một cung điện rộng lớn từ trên trời giáng xuống, tiếp đó y đi tới thế giới này, căn điện đó cũng theo y tới đây.
Hay nên nói là, đây mới là nơi ở của nó, chỉ là vân du qua ngàn vạn thế giới rồi trở về vị trí nguyên bản, tiện thể dắt theo một người.
Lúc này tâm thần gửi trong Thiên Cơ điện, Ninh Dạ vung tay lên, ánh sáng huyền ảo của Côn Luân cổ kính lóe lên từ trong điện, vô số ký tự kỳ diệu lấp lánh giữa không trung, tạo ra một cảnh tượng kỳ quái lạ lùng.
Tuy đã mất đi tu vi nhưng Vấn Thiên thuật trọng huyền không trọng pháp, chỉ mất đi tu vi chứ không mất đi nhận thức đối với Vấn Thiên thuật, vì vậy Ninh Dạ vẫn có thể miễn cưỡng vận dụng.
Đương nhiên không có tu vi làm căn cơ, không thể suy tính những thứ quan trọng.
May mà chỉ tương lai khó dò chứ quá khứ vẫn có thể biết được!
Rốt cuộc suy nghĩ trước đây của Ninh Dạ đã có thể thực hiện được.
Thời khắc này Ninh Dạ khởi động Côn Lôn kính, bắt đầu tính quẻ.
Trên Côn Lôn kính nhanh chóng xuất hiện một hàng chữ, đó là phương pháp kiểm tra thu nhận đệ tử của Hắc Bạch thần cung lần này. Đây không phải bí mật nòng cốt, dùng Côn Lôn kính là dễ dàng biết được.
“Hóa ra là vậy à?” Nhìn phương pháp kiểm tra này, Ninh Dạ chìm vào trầm tư.
Xét theo tổng thể thì phương pháp chọn lựa của Hắc Bạch thần cung vẫn khá bình thường, ít ra với Ninh Dạ thì qua ải không thành vấn đề... Vốn dĩ y đã có đủ tư chất, lại tu luyện ba năm tuy mất hết tu vi nhưng vẫn còn kinh nghiệm, thậm chí thân thể đã quen được linh khí thẩm thấu, việc trùng tu cũng dễ dàng hơn nhiều.
Vấn đề là cuối cùng còn có bước lựa chọn của cá nhân.
Nói cách khác, cho dù y có qua hết những cửa ải khác, Hắc Bạch thần cung còn phái người đích thân lựa chọn. Người được lựa chọn có thể nhận dược sư thừa, không được lựa chọn thì chỉ là đệ tử ngoại môn bình thường.
Vấn đề này lại nghiêm trọng rồi.
Ninh Dạ biết rõ bây giờ vấn đề lớn nhất của mình là gì ... quá xấu!
Y tự hủy dung nhan, mặt đầy sẹo bỏng, thậm chí không tha cho cơ thể mình. Tiên nhân cầu thiên đạo, thuận theo nhân ý, luôn theo đuổi những vật tươi đẹp. Cho dù là pháp thuật của họ đa số cũng có ánh sáng rực rỡ muôn màu muôn vẻ, tiên phong đạo cốt chính là như vậy.
Ngươi làm một tên tiên phong đạo cốt mặt rỗ, đúng là mất hết hình tượng!
Nếu như tư chất thiên bẩm cao tới mức kinh ngạc thì cũng thôi, vấn đề là tư chất của Ninh Dạ rất bình thường.
Tư chất có thể nhìn ra, nói cách khác cho dù biểu hiện của Ninh Dạ trong cuộc thi tốt hơn tất cả mọi người khác, đoạt được ngôi đầu, nhưng chỉ chứng minh biểu hiện của y không tệ, tư chất bình thường vẫn là tư chất bình thường, không thể làm gì.THIÊN CƠ ĐIỆN
TÁC GIẢ: DUYÊN PHẬN 0
DỊCH: ATHOX
Quyển 1: Ân đền oán trả