Chương 2
Bà vú cuống cuồng giải thích.
“Không ai hiểu đại tiểu thư bằng tôi.
“Ngày nào tôi cũng mong con bé được trở về.”
Tôi khẽ mỉm cười.
Thật sự trở về rồi thì bà lại chẳng vui nữa.
Diệp Bảo Bảo nắm lấy tay áo mẹ.
“Mẹ, Vú Vương là người nuôi con từ nhỏ.
“Mỗi lần có ai bắt nạt con, bà ấy đều đứng ra bảo vệ con.
“Bà ấy đối xử với con tốt như vậy, sao có thể cố ý làm lạc mất chị được?”
Bà vú vẫn ngồi đó lau nước mắt.
Như thể sự xuất hiện của tôi đã khiến cả gia đình này rối loạn.
Tôi bắt đầu phân vân, có nên rời đi rồi tìm cách khác điều tra chuyện năm xưa hay không.
Nhưng tôi đã hứa với mẹ nuôi rằng sẽ mượn hộ khẩu nhà họ Diệp để đăng ký thi công chức.
Nếu bây giờ bỏ đi, bà chắc chắn sẽ nghĩ tôi chịu uất ức.
Tôi còn chưa kịp quyết định thì đã nghe bà vú nhỏ giọng chửi rủa.
“Phu nhân.
“Con tiện nhân này chẳng biết từ đâu chui ra, tới đây ăn vạ.
“Loại người quê mùa này ghê tởm nhất. Chỉ cần thấy chút cơ hội là bám riết không buông.
“Nhà họ Diệp chúng ta tuyệt đối không thể để nó dây dưa.”
Người quê thì đắc tội gì với bà?
Rõ ràng chúng tôi chăm chỉ, thật thà hơn khối người.
Tôi lạnh giọng.
“Bà có dám nói to hơn một chút không?”
Thấy tôi trừng mắt, bà ta cũng chẳng chịu thua.
Bình thường làm càn đã quen, bà ta tin chắc tôi không có chứng cứ nên chẳng hề sợ hãi.
Bà ta ngẩng khuôn mặt tròn bè như cái mâm lên nhìn tôi.
“Tôi nói đấy thì sao?
“Nếu cô không chột dạ, sao lại muốn bỏ đi?”
“Đại tiểu thư nhà tôi có một vết bớt sau mông.
“Nếu cô thật sự là đại tiểu thư, có dám theo tôi vào phòng cởi đồ kiểm tra không?
“Hôm nay đông người như vậy, để tất cả các vị phu nhân và tiểu thư ở đây tận mắt làm chứng.”
Ai rảnh mà ngày nào cũng soi gương xem sau mông mình có nốt ruồi hay vết bớt chứ?
Thấy tôi im lặng, bà ta tưởng tôi sợ, càng đắc ý hơn.
“Đều là phụ nữ cả, nhìn một chút cũng chẳng mất miếng thịt nào.
“Hay là... cô không dám?”
...
Điều tôi ghét nhất trên đời này...
Chính là phải tự chứng minh bản thân.
Nhưng điều tôi thích nhất...
Lại là bóc trần bí mật của người khác.
Đã cho mặt mũi mà bà ta không cần, vậy thì tôi cũng chẳng việc gì phải giữ thể diện cho bà ta và cả nhà họ Diệp.
Tôi đưa tay chỉ thẳng vào mặt bà ta.