Thiên Kim Thật Là Người Có Thù Tất Báo

Chương 1

Chương 1
Siêu ký ức?
Ngay bên cạnh có người phá lên cười.
“Con nhỏ này bịa chuyện cũng tài thật.
“Đây là kẻ thứ ba trong tháng này tới giả danh đại tiểu thư nhà họ Diệp rồi đấy?
“Lần này còn dám quậy ngay tiệc sinh nhật của bé cưng nhà họ Diệp, đúng là loại người nào cũng dám tới ăn vạ.”
Không ai lên tiếng phụ họa, cũng chẳng ai phản bác.
Lúc ấy tôi mới biết, hôm nay là sinh nhật của cô con gái thứ hai nhà họ Diệp, Diệp Bảo Bảo.
Theo quan hệ huyết thống...
Cô ấy chính là em gái ruột của tôi, chỉ nhỏ hơn tôi hai tuổi.
Nhưng người vừa nói kia, tôi lại nhớ rất rõ.
“Anh tên Lưu Dương, con trai của tổng giám đốc Lưu.
“Hồi nhỏ nhà anh suýt phá sản, bố anh từng đưa anh tới nhà tôi một lần. Lúc bố anh không để ý, anh còn lén lấy quần lót của bảo vệ đội lên đầu, tự nhận mình là Người Nhện.”
Phụt!
Có người bật cười thành tiếng.
Lưu Dương đỏ mặt ngồi xuống, cúi gằm đầu, không dám hé răng nữa.
Người phụ nữ ngồi ở vị trí chủ tọa, cũng chính là mẹ ruột của tôi.
Sau khi nghe tôi bóc trần chuyện cũ của Lưu Dương, bà đứng bật dậy.
Ánh mắt chăm chú nhìn gương mặt tôi, trong đó có sự đề phòng.
Có cả kích động không thể che giấu.
Nhưng nhiều hơn hết là vẻ mệt mỏi hằn sâu.
Giọng bà sắc lạnh, lại hơi nghẹn ngào:
“Nếu cô thật sự có siêu ký ức, nhớ được mọi chuyện...
“Vậy tại sao suốt bao nhiêu năm nay cô không trở về?”
“Chẳng lẽ cô không nhớ nhà sao?”
Chưa đợi tôi trả lời, bà đã lập tức dựng lên lớp phòng bị.
“Cô gái, tốt nhất cô nên biết.
“Kẻ trước đó dám giả mạo con gái lớn của tôi... đã bị ném xuống biển rồi.”
Nghe đến đây, tôi lại thấy tức giận.
Tại sao tôi không về?
Bà ấy còn có tư cách hỏi câu đó sao?
...
Nhân lúc tôi còn chưa mở miệng, bà vú đã nhanh chân quỳ phịch xuống trước.
Bà ta ôm chặt lấy chân mẹ tôi, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Phu nhân! Tôi oan uổng lắm!
“Đại tiểu thư năm đó mới chín tuổi đã mất tích. Con nhỏ lừa đảo này bịa ra cái gọi là siêu ký ức, điều tra chút chuyện của nhà mình rồi tới đây đùa giỡn chúng ta sao?”
Diệp Bảo Bảo đau lòng bước tới đỡ bà ta.
“Vú Vương, bà đứng lên đi, đừng quỳ nữa.”
Nhưng bà vú chẳng hề nhúc nhích, còn đẩy cô ấy ra.
Diệp Bảo Bảo suýt ngã ngồi xuống đất.
Bà ta vừa lau nước mắt vừa nức nở.
“Nhị tiểu thư, chuyện này cô đừng xen vào.
“Nếu phu nhân không tin tôi, tôi thà quỳ chết ở đây.
“Năm xưa tôi thương đại tiểu thư như con ruột, sao có thể nỡ lòng vứt bỏ con bé được?”
“Bị người ta vu oan thế này, tôi sống còn ý nghĩa gì nữa!”
Diệp Bảo Bảo bất lực, khóc lóc nhìn mẹ.
“Mẹ, để Vú Vương đứng lên đi. Đầu gối của bà ấy không tốt, mẹ biết mà.”
Tôi nhìn bà vú, chỉ muốn trợn trắng mắt.
Trời đất...
Bà diễn sâu quá rồi đấy!
Với trình độ này, bà nên vào giới giải trí mới đúng, làm vú nuôi đúng là phí tài năng.
Trong lòng thầm khinh bỉ, nhưng ngoài mặt tôi vẫn giả vờ khó hiểu.
“Rõ ràng chỉ cần một bản xét nghiệm ADN là có thể chứng minh tất cả.
“Vậy tại sao bà lại chắc chắn tôi không phải con gái lớn của nhà họ Diệp?
“Bà có vẻ rất tin rằng tôi sẽ không bao giờ quay về.
“Hay là... bà từng tận mắt nhìn thấy tôi chết rồi?”
Bà ta cứng họng, sắc mặt lập tức tái mét.
Ngẩng đầu lên, mới phát hiện mẹ tôi đang nhìn chằm chằm mình.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất