Chương 2361: Lão tăng quét rác
Chiều hôm đó, Vương Tán Hòa và Vu Hàn Thu đã đến Phụng Thiên. Sau khi xuống xe taxi, anh theo thói quen không vào ngay mà đi ngang qua chợ thực phẩm. “Ông chủ, cho tôi hai cân thịt lợn, cắt luôn tai lợn nhé, chân gà hầm nhừ tôi lấy 10 cái, hầm nhừ hơn một chút, tôi có người già ăn cơ”. “Một túi đậu phộng, hai bình rượu trắng, ừm, thêm vài chai bia nữa…”
Vu Hàn Thu vẫn luôn đi cạnh Vương Tán, nhìn anh xách hai túi đồ đầy ắp, cô ước tính rằng tổng giá trị các món này không quá một trăm tệ, không tính tiền đi lại thì không có gì khác. “Từ Hồ Hải đến Phụng Thiên, chưa tính tiền vé máy bay, chỉ riêng tiền đỗ xe và đón xe, anh đã không chỉ tốn một trăm, anh chắc là không định mua gì khác nữa chứ, thế này có đủ không?” Đến cửa hông cung điện phía Đông muốn đi vào, Vu Hàn Thu thực sự không nhịn được mà hỏi, số tiền này có vẻ hơi ít. Trong tưởng tượng của cô, những thứ này cơ bản không phải là để so sánh giá cả, hơn nữa Vương Tán có vẻ như đi thăm một bậc tiền bối, lễ nghi như vậy có vẻ hơi không đủ, lại còn tốn kém tiền bạc. “Em thấy không ổn, không phù hợp à?”
“Đúng vậy, như em đi thăm hỏi thầy giáo cấp hai, sẽ không mang lễ vật quá quý giá nhưng mua quà tặng ít nhất cũng phải mấy trăm khối”. Vương Tán cười, nói: “Theo anh thì đó là vì thầy em và em chưa đủ đẳng cấp, đối với người ở một trình độ nhất định, những món đồ em tặng họ đều như nhau, không bằng tặng một chút thành ý thì hơn, giống như em đến thăm nhà giàu nhất vùng nào đó, vậy em thấy mình nên mang theo món đồ gì phù hợp, anh đoán là em có ôm theo một nắm vàng đi chăng nữa thì người ta cũng chưa chắc đã nhìn thêm một lần”. “Nhưng em nghe anh nói, người này chỉ là người giữ cửa trong cung, có phải vậy không? Là một ông sư quét rác không?”
Vương Tán cười lớn hơn, anh bình tĩnh nói: “Đó chỉ là anh ấy thích ở đây trông coi cổng lớn, nếu không thì sân khấu của anh ấy có thể sẽ rộng hơn… Em nói đúng, anh ấy chính xác là một ông sư quét rác, nhưng trong tiểu thuyết nhân vật không cũng là truyền thuyết sao”. Được coi là hậu duệ võ sư triều Thanh đại nội Tống Lão Hổ, chắc hẳn công phu của ông đã luyện đến mức nhuần nhuyễn, không nói những thứ khác, từ lúc còn trẻ nếu như ông không ở nơi này giữ cửa thì có lẽ sẽ có người sẵn sàng trả ông số tiền lên đến bảy chữ số một năm để thuê ông làm vệ sĩ. Đi vào từ cửa hông, Vương Tán quen đường quen lối đi vào bên trong, cuối cùng đến một căn phòng nhỏ trong thiền điện. Gần đây thời tiết Phụng Thiên có vẻ không tệ, buổi chiều vẫn còn nắng chói chang, Tống Lão Hổ vẫn như thường lệ mặc áo choàng ngắn nằm trong sân, bên cạnh để một tách trà. Từ rất xa có vẻ như đã nghe thấy tiếng bước chân, Tống Lão Hổ mở mắt liền nói: “Cậu không đến nữa, tôi chuẩn bị nấu một nồi mì sợi cho xong bữa tối, món nhậu này của cậu đợi đến nỗi tôi hói cả đầu mất”. Vương Tán cười ha ha giơ hai túi đồ trên tay lên, nói: “Sao có thể không đến được chứ, từ Hồ Hải chạy đến đây, trên đường mất mấy tiếng chứ đâu, đây không phải mới hơn ba giờ sao, còn sớm mà, rượu chắc chắn là đủ, em tháp tùng cụ, cho dù đến nửa đêm cũng không thành vấn đề”. “Tôi chỉ sợ cậu uống say rồi bị đuổi về thôi, đi nào…”
Truyện "Thiên Mệnh Xa Đao Nhân Chương 2361: Lão tăng quét rác" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!