Thiên Mệnh Xa Đao Nhân

Chương 2408: Luận nhân gian đáng giá không

Chương 2408: Luận nhân gian đáng giá không

Vương Tán hiểu, Bạch Bộc kéo chàng đi dạo đông tây là muốn chàng giải khuây, sợ vì Vương Tiên Chi mất mà lòng chàng hoang mang, đi nhiều một chút cũng có lợi, ít nhất khi rảnh rỗi có thể quên đi những chuyện đau lòng kia. Thật ra Vương Tán muốn nói chàng không sao, kể từ lần trải qua vụ cháy nhà trọ ở Dư Hàng lần trước, tâm cảnh của chàng đã thay đổi rất nhiều, sau lại có Tống Lão Hổ mất, đến lượt Vương Tiên Chi, tuy chàng buồn nhưng không đến mức khiến mình không thoát ra khỏi nỗi đau này, sau một thời gian tự nhiên sẽ nhạt dần. Tuy nhiên, lần này Bạch tiểu thư đã có ý tốt thì chàng không thể phụ lòng, cũng muốn dù sao cũng là hai người cùng đi mà, coi như ngắm cảnh tăng tình cảm. Phong cảnh Vũ Di sơn đẹp, không khí trong lành, trừ hơi nóng bức ra thì các mặt khác đều rất tốt, vừa đi vừa nghỉ khoảng hai ba tiếng nhưng vẫn không thấy mệt, hơn nữa không phải mùa lễ nên cũng không có nhiều người. Hai người đi dạo vài điểm tham quan, cuối cùng đi thẳng đến Vũ Di cung, nơi này vốn là đất thánh của Đạo giáo nên có đạo quán là chuyện bình thường, mà danh tiếng của Vũ Di cung trong giới Đạo giáo cũng khá vang dội, nhất là truyền thuyết nơi này còn là một trong ba mươi sáu động thiên, từng xuất hiện Tiên nhân, cũng là nơi các hoàng đế đời trước tế tự thần quân Vũ Di. Đến chính điện của Vũ Di cung, nơi này cũng không thiếu du khách, phần lớn là muốn cầu phúc và xin quẻ, Vương Tán đến những nơi này tất nhiên cũng phải bái lạy một cái, bản thân chàng cũng có nhiều phép thuật từ Đạo giáo. Vương Tán và Bạch Bộc dừng chân ở chính điện một hồi, rồi từ cửa sau đi ra, tiếp tục dạo chơi, Vũ Di cung khá rộng, ngày thường cũng có rất nhiều đạo sĩ trong cung, nhìn tuổi tác thì còn khá trẻ, ít người lớn tuổi. Bạch Bộc cũng rất kinh ngạc và nói với Vương Tán: “Bây giờ các bạn trẻ sẵn sàng làm đạo sĩ sao? Cuộc sống tuy không khổ sở lắm, nhưng quá nhàm chán, chẳng lẽ tiền lương nhiều hơn ư? Tôi thấy nghề này người bình thường khó chấp nhận, nhưng ở đây lại có không ít”. “Tôi không biết lương của họ bao nhiêu, nhưng cuộc sống chưa chắc đã khổ sở, có thể lên mạng là xong, ngày thường cũng có không ít việc phải làm, còn về việc tại sao họ làm đạo sĩ, tôi thấy không liên quan nhiều đến tiền nhiều hay ít, có lẽ chủ yếu là do hứng thú, văn hóa trong Đạo giáo cô không hiểu đâu, có thể cả đời cũng chưa chắc đã tinh thông được, học được chút ít cũng không tệ, ngũ hành, bát quái, dịch kinh và vẽ bùa gì đó có rất nhiều”. Vương Tán thấy hơi mệt nên ngồi bừa trên bậc thang, kéo Bạch Bộc lại nói: “Tiếc quá, kinh điển Đạo giáo có quá nhiều đã thất lạc, nếu có thể lưu truyền đến bây giờ thì có thể rực rỡ lắm, tiếc thay tiếc thay, mệt rồi ngồi nghỉ một chút rồi đi tiếp thôi, chân tôi hơi ê”. Bạch Bộc ngồi xuống cạnh chàng, rồi hỏi: “Nhìn kiến trúc ở đây vẫn rất mới nhỉ”. “Đây là kiến trúc xây sau, Vũ Di cung chính thức đã bị thiêu rụi từ lâu, sau đó mới xây lại, nên giờ cô thấy không phải là di tích cổ, mà là một điểm du lịch sau này”. Bạch Bộc thở dài tiếc nuối, hai người chỉ ngồi ở chỗ thoáng mát trò chuyện bâng quơ, Vương Tán kể cho nàng nhiều chuyện liên quan đến cố sự Đạo giáo, thậm chí có cả bí mật, người bình thường đều không hiểu và không tiếp xúc được, Bạch Bộc nghe lại rất nghiêm túc.

Sau khi Vương Tán nói một hồi thì tạm dừng. Đối diện ông có một đạo sĩ mặc áo cũ đang cầm chổi nhìn chằm chằm vào Bạch Bộc. Ánh mắt ông ta như có thể xuyên thấu lớp da thịt bên ngoài để nhìn thấu sâu vào nội tâm của người ta. Đạo sĩ già này rất lớn tuổi, già đến mức gần như không thể đoán được bao nhiêu tuổi. Khuôn mặt ông ta nhăn nheo như tờ giấy, dáng người gầy gò, ánh mắt có phần đục ngầu, nhìn như có thể cưỡi hạc quy Tây bất cứ lúc nào. Vương Tán nhìn một lúc lâu thì cau mày. Bình thường thì bất kể tuổi tác của ai, nếu nhìn chằm chằm một người như vậy thì hẳn là rất bất lịch sự, đặc biệt là khi đối tượng là nữ giới. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là Bạch Bộc vẫn chưa hoàn toàn bình phục, vô thức Vương Tán không muốn người khác cứ nhìn chằm chằm vào nàng.

“Cư sĩ thấy nhân gian rất tốt ư? Không phải thế, vì sao lại lưu luyến như vậy…” Đạo sĩ già bỗng cất tiếng. Vương Tán và Bạch Bộc đều sững sờ, trong lòng bỗng thấy lo lắng, mơ hồ nhận ra rằng đối phương đã nhìn ra điều gì đó ở Bạch Bộc.

Thực ra, bình thường Bạch Bộc đã phải chết từ lâu. Cuối cùng, nhờ Vương Kinh Trập và Vương Khen cứu chữa, họ đã kéo nàng trở về từ cõi chết, nói trắng ra là Diêm Vương đã định đến bắt nàng đi, nhưng sau đó lại bị can thiệp cố ý.

Truyện "Thiên Mệnh Xa Đao Nhân Chương 2408: Luận nhân gian đáng giá không" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất