Thiên Sầm Hữu An

Chương 1

Chương 1
Thiên kim giả có vị hôn phu bệnh nặng, liền đẩy ta ra thay nàng xuất giá xung hỉ. Nào ngờ trước ngày thành thân lại nghe tin hắn kỳ tích khỏi bệnh.
Kiệu hoa vừa tới trước cửa, ta bị đưa đi, còn thiên kim giả thì vui mừng khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ thắm.
Năm năm sau, nhà họ Tần sa sút.
Lúc này bọn họ mới nhớ đến ta, đón ta trở về, muốn ta tái giá thêm một lần nữa.
Con gái khẽ kéo góc áo ta, nhỏ giọng hỏi:
“Mẫu thân, bọn họ muốn người gả cho phụ thân sao?”
...
Đây là lần thứ hai ta bước qua cổng lớn Tần phủ.
Lần trước là năm năm trước, khi ta được nhận về với thân phận huyết mạch lưu lạc bên ngoài của Tần gia.
Người dẫn đường là quản gia Tần Nghị, người đã hầu hạ trong phủ mấy chục năm.
Ngày ấy, sống lưng ông thẳng tắp như tùng bách.
Giờ đây, lưng đã hơi còng xuống.
Ánh mắt ông dừng lại trên người tiểu cô nương đang được ta dắt tay một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở lời:
“Đại tiểu thư, đứa trẻ này... ngài tuyệt đối không thể nói là con ruột của mình. Chuyện này e rằng khó bề ăn nói với lão gia và phu nhân...”
Ta lên tiếng ngắt lời ông.
“Dương Dương là con gái ruột của ta, vì sao không thể nhận? Chẳng lẽ bọn họ đón ta về, cũng giống như năm năm trước, lại muốn ta đi xung hỉ?”
Môi Tần Nghị khẽ động, nhưng không đáp.
Ta nắm tay Dương Dương bước vào chính sảnh.
Ánh mắt Tần lão gia và Tần phu nhân lập tức rơi lên người đứa bé.
Hai người kinh nghi nhìn nhau.
Tần phu nhân không nhịn được nữa, giọng nói hơi chói tai:
“Đứa trẻ này là ai?”
Ta vỗ nhẹ vai Dương Dương rồi khẽ gật đầu.
Dương Dương rời mắt khỏi ta, ngoan ngoãn hành lễ:
“Ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu.”
“Choang!”
Chén trà trong tay Tần lão gia đập mạnh xuống bàn, nước trà văng tung tóe.
“Đừng tùy tiện nhận thân thích! Tần gia ta không có con cháu lai lịch bất minh!”
Tần phu nhân đứng bật dậy, chỉ tay vào Dương Dương, trên mặt đầy vẻ kinh sợ và tức giận.
“Tần Sầm! Ngươi lại dám lén sinh con sao?
Ngươi còn xem mình là nữ nhi của Tần phủ nữa không? Thể diện của Tần gia đều bị ngươi làm mất sạch rồi!”
Dương Dương bị quát bất ngờ, thân thể nhỏ bé run lên.
Con bé vô thức nép sát bên chân ta, nhưng vẫn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lí nhí đáp:
“Dương Dương cảm thấy sinh con rồi không nuôi dưỡng còn đáng xấu hổ hơn cơ.”
“Ngươi—”
Không đợi bà ta tiếp tục, ta nhìn thẳng vào mắt bà.
“Tần phu nhân nhắc ta mới nhớ. Năm đó lúc đuổi ta rời khỏi Tần phủ, chẳng phải chính miệng bà từng dặn ta về quê tìm một người nông dân thật thà mà gả đi sao? Bà còn nói đó mới là nơi thuộc về thân phận như ta. Những lời ấy, bà còn nhớ chứ?”
“...”
Tần phu nhân như bị một gậy giáng thẳng vào đầu.
Một hơi nghẹn cứng nơi lồng ngực.
Khí thế cao cao tại thượng lúc nãy đã vỡ vụn chẳng còn sót lại chút nào.
Ta cúi mắt mím môi, cố nén ý cười nơi khóe miệng.
Nếu Tần phu nhân biết rằng...
Ta không chỉ có một mình Dương Dương,
Mà bên ngoài còn một đứa trẻ khác nữa...
Không biết bà ta sẽ còn bất ngờ đến mức nào?

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất