Chương 2
Ánh mắt Tần lão gia qua lại giữa ta và Dương Dương, hồi lâu mới trầm giọng hỏi:
“Đứa bé này thật sự là con ruột của ngươi?”
“Đương nhiên là con ruột của ta. Tần lão gia không ngại nhìn kỹ xem, đôi mày đôi mắt của Dương Dương giống hệt ta lúc nhỏ, như được đúc từ cùng một khuôn.”
Ta nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ của Dương Dương lên để con bé đối diện với Tần lão gia.
“Nhưng cũng phải thôi. Có lẽ các người đã quên mất ta lúc nhỏ trông thế nào rồi. Hôm nay ta đặc biệt đưa Dương Dương tới đây, chỉ muốn các người nhìn cho kỹ. Ta ngày bé, chính là bộ dạng này.”
Dương Dương ngoan ngoãn ngẩng đầu.
Đôi mắt hạnh trong veo giống hệt ta, vô tội mà thanh thuần.
Tần lão gia và Tần phu nhân bị lời nói của ta chặn họng đến sắc mặt xanh mét.
Đúng lúc ấy, một giọng nói mềm mại vang lên từ ngoài cửa.
“Tỷ tỷ đã về rồi sao? Bao năm không gặp, muội nhớ tỷ lắm đấy.”
Người đến chính là Tần Như Nhân, kẻ đã thay ta hưởng vinh hoa phú quý của Tần gia suốt hai mươi mốt năm.
Chẳng qua chỉ là một tình tiết cũ rích trong những cuốn thoại bản.
Ta, đích nữ của Tần gia, “vô tình” bị thất lạc.
Còn nàng ta, dưỡng nữ của Tần gia, thuận lý thành chương “thay thế” vị trí của ta, trở thành đích nữ được nâng niu trong phủ.
Sự xuất hiện của Tần Như Nhân tựa như cơn gió xuân xua tan bầu không khí lạnh lẽo trong đại sảnh.
Sắc mặt căng thẳng của Tần lão gia dịu đi đôi chút.
Ánh mắt Tần phu nhân cũng mềm mại hơn hẳn.
“Bảo bối của ngoại tổ mẫu về rồi sao? Ngoại tổ mẫu nhớ con chết mất. Mau lại đây nào.”
Tạ Văn nhào vào lòng Tần phu nhân, ngọt ngào gọi:
“Ngoại tổ mẫu.”
Tần phu nhân lập tức cười đến nở hoa.
Bà ôm chặt đứa bé vào lòng, vuốt ve nó như bảo vật quý giá nhất thế gian.
Tần Như Nhân bước vào, nhưng không vội chào hỏi ta.
Nàng ta ung dung ngồi xuống chiếc ghế gỗ lê bên dưới vị trí chủ tọa.
Lập tức có nha hoàn dâng lên một chén trà nóng.
Trong làn khói trà lượn lờ, nàng ta mới ngẩng mắt nhìn về phía ta và Dương Dương vẫn đang đứng.
Từ lúc bước vào cửa đến giờ, chẳng một ai nhớ đến việc mời hai mẹ con ta ngồi xuống hay dâng lấy một chén trà.
Tần Như Nhân nhấp một ngụm trà, khóe môi mang theo nụ cười như có như không.
“Tỷ tỷ, đường xa vất vả. Chắc cha mẹ còn chưa kịp nói với tỷ, lần này đón tỷ về là để đón một chuyện đại hỷ giáng xuống đầu tỷ đấy.”
...
Khung cảnh này giống hệt năm năm trước.
Khi ấy ta vừa được đón về Tần phủ, cũng bối rối đứng giữa đại sảnh như thế.
Tần Như Nhân ngồi trên cao, khóe môi mỉm cười quan sát bộ dạng quê mùa không đáng nhắc tới của ta.
“Những năm qua tỷ tỷ lưu lạc bên ngoài chịu không ít khổ cực. Cha mẹ lúc nào cũng nhớ đến tỷ, luôn cảm thấy áy náy vô cùng. Nay để bù đắp cho tỷ, họ đã cất công lựa chọn cho tỷ một mối hôn sự cực kỳ tốt đẹp.”
Nàng ta nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi hơi nóng.
“Ngay cả canh thiếp cũng đã trao đổi xong. Tỷ tỷ chỉ cần ở nhà an tâm chờ xuất giá là được. Lần này đúng là phúc phần của tỷ đã tới rồi.”
Ta lặng lẽ nghe, trong lòng không gợn chút sóng.
Quả thực ta không có lý do gì để từ chối.
Người dưỡng mẫu đã nương tựa cùng ta suốt bao năm, hậu sự của bà ấy đều nhờ số bạc Tần phu nhân bỏ ra mới được lo liệu chu toàn.
Món ân tình ấy, ta không thể không trả.
Thế là ta được sắp xếp ở một tiểu viện hẻo lánh nhất phía tây phủ.
Giống như một món đồ cũ bị cất tạm vào góc khuất, lặng lẽ chờ đợi “phúc phần” mà họ đã chuẩn bị cho mình.
Một ngày trôi qua.
Tần lão gia và Tần phu nhân chưa từng ghé qua lấy nửa bước.
Chỉ phái hai bà vú tới dạy ta quy củ.
Một buổi chiều nọ, ta vô tình nghe thấy hai người họ thì thầm dưới hành lang.
“Tiểu công tử nhà họ Tạ vốn là thanh mai trúc mã với tiểu thư Như Nhân. Ai ngờ đột nhiên mắc quái bệnh, ngay cả thái y đứng đầu trong cung cũng bảo không qua nổi mùa đông năm nay. Tiểu thư Như Nhân sao chịu gả qua đó rồi thủ tiết? Thế nên mới vội vàng đón vị ở quê kia về để gả thay.”
“Nhưng ta nghe nói Sầm tiểu thư mới là cốt nhục ruột thịt của Tần gia mà? Để con gái ruột đi gả thay rồi thủ tiết, chuyện này cũng...”
“Từ nhỏ không nuôi bên cạnh mình, rốt cuộc vẫn chẳng thân thiết.”
Ta lặng lẽ nghe hết, trong lòng vẫn bình thản như nước.