Thiên Sầm Hữu An

Chương 6

Chương 6
Tần phu nhân đưa tay vỗ nhẹ mu bàn tay phu quân.
Đến khi nhìn về phía ta, trên mặt bà lại chất đầy nụ cười giả tạo quen thuộc.
Giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn.
“Sầm nhi, nào có chuyện xung hỉ gì đâu, nghe thật khó nghe.”
“Đây là hôn sự tốt đẹp mà phụ mẫu đã cất công lựa chọn cho con.”
Bà cố ý ngừng lại một chút.
Ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá ta.
“Người được chọn là huynh trưởng của muội phu con, Đại công tử Tạ gia — Tạ Hiến An.”
“Tuy nói hắn quanh năm du ngoạn bên ngoài, nhưng dù sao cũng là đích tử danh chính ngôn thuận của thế gia vọng tộc.”
“Nếu không phải trên người con cuối cùng vẫn chảy dòng máu của Tần gia, với gia thế như Tạ gia, một nha đầu lớn lên nơi thôn dã như con vốn chẳng xứng với tới.”
Ánh mắt bà quét qua Dương Dương.
Đáy mắt hiện lên vẻ chán ghét.
“Chỉ có điều đứa nhỏ này phải đưa về quê nuôi trước.”
“Đối ngoại chỉ nói con vẫn luôn dưỡng bệnh ở thôn quê, tuyệt đối không được để người khác biết chuyện con chưa thành thân đã sinh nở, làm tổn hại thanh danh Tần gia.”
“Con cũng nên biết điều một chút. Được gả vào Tạ gia đã là phúc phận trời ban cho con rồi.”
“Chẳng lẽ còn muốn mang theo một đứa con hoang không rõ phụ thân là ai đến đó làm mất mặt hay sao?”
“Đợi con đứng vững gót chân ở Tạ gia, nương tự nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa cho nó ở quê.”
Dương Dương khẽ giật tay áo ta, ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi bằng giọng rụt rè.
“Mẫu thân, bọn họ muốn người gả cho phụ thân sao?”
Lời vừa dứt.
Đại sảnh lập tức rơi vào yên lặng.
Tần phu nhân là người đầu tiên bật cười.
“Tuổi còn nhỏ đã biết nói bậy rồi?”
“Nếu Đại công tử Tạ gia là phụ thân ngươi, vậy bài vị trong từ đường Tần gia ta treo ngược lên cũng được.”
Trong lòng Tần Như Nhân cười lạnh.
Năm năm trước.
Tên phu xe kia mang về một mảnh vải rách dính máu để báo tin.
Hắn nói đã hoàn thành nhiệm vụ.
Hôm qua khi Tần Sầm dẫn đứa trẻ này trở về.
Tần Như Nhân tính toán tuổi tác, thấy hoàn toàn trùng khớp.
Nàng ta chắc chắn đứa nhỏ này là nghiệt chủng của tên phu xe kia.
Ngoài mặt nàng ta giả vờ lo lắng.
Dùng khăn tay che khóe môi, giọng điệu âm dương quái khí.
“Đứa trẻ này chẳng lẽ mắc chứng hoang tưởng rồi sao?”
“Tiểu chất nữ à, những lời như thế nói trong nhà thì thôi.”
“Nếu ra ngoài còn dám nhắc tới, e rằng sẽ bị người ta cười chê, liên lụy cả mẫu thân con không ngẩng đầu lên nổi đâu.”
Đôi mắt to tròn của Dương Dương đầy vẻ bất bình.
Lập tức muốn lớn tiếng phản bác.
“Phụ thân con chính là Tạ...”
Ta khẽ lắc đầu.
Tiểu nha đầu đành nuốt những lời còn lại xuống.
Bọn họ sẽ không tin lời ta và Dương Dương.
Bọn họ chỉ tin những gì mình muốn tin.
Có giải thích bao nhiêu cũng chỉ phí lời.
Ta ngẩng mắt nhìn thẳng hai người kia.
Chậm rãi nói:
“Trên đường trở về ta có nghe nói, Đại công tử Tạ gia là kẻ phóng túng bất kham, quanh năm không ở nhà.”
“Các người ép ta gả cho hắn, chẳng phải rõ ràng là đẩy ta xuống hố lửa, bắt ta thủ tiết cả đời hay sao?”
“Nếu đã muốn hủy hoại tuổi xuân tươi đẹp của ta, vậy chẳng lẽ hai vị không nên bàn trước xem sẽ bồi thường cho ta thế nào sao?”
Tần lão gia giận dữ đến cực điểm.
“Tần Sầm! Ngươi dám mặc cả với chính phụ mẫu ruột của mình?”
“Đúng là phản rồi!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất