Chương 5
Hôm sau.
Tần phủ trống chiêng vang trời.
Tần Như Nhân khoác lên người bộ hỉ phục do tú nương may cho ta, phong quang vô hạn bước lên kiệu hoa tiến về Tạ phủ.
Còn ta bị trói chặt tay chân.
Nhét vào một chiếc bao tải rách rồi quăng lên xe ngựa.
Xe ngựa lắc lư đi đến vùng hoang sơn ngoài thành.
Tên phu xe như vứt bỏ rác rưởi, kéo lê chiếc bao tải xuống đất.
Hắn đá vào bao tải vài cái, phát ra tiếng cười dâm tà.
“Khà khà, để lão tử nếm thử xem tiểu thư Tần gia có tư vị thế nào...”
Bao tải bị mở tung một cách thô bạo.
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt đầy mụn đỏ của ta.
Hắn lộ vẻ ghê tởm, nôn khan một tiếng.
“Mẹ kiếp! Xui xẻo thật! Sao lại là con đàn bà mặt nát thế này!”
Nhưng hắn vẫn không chịu dừng lại.
Ngược lại còn nhổ một bãi nước bọt, vừa chửi rủa vừa vươn tay xé y phục của ta.
“Nhắm mắt làm liều vậy. Như Nhân tiểu thư đã trả trọng kim, nhất định phải khiến ngươi biến mất sạch sẽ.”
Ta liều mạng giãy giụa.
Dốc hết sức lực lăn sang một bên.
Hắn chỉ giật được nửa ống tay áo.
Còn ta vì quán tính mà ngã thẳng xuống sườn dốc phía sau.
Sau lưng vang lên tiếng chửi bới tức tối của tên phu xe.
Cảm giác mất trọng lượng lập tức nuốt chửng lấy ta.
Gió rít bên tai.
Những tảng đá sắc nhọn liên tục cứa qua cơ thể, mang đến từng cơn đau buốt thấu xương.
Không biết đã rơi bao lâu.
Ta nặng nề đập xuống một dòng suối lạnh giá.
Ý thức gần như chìm vào hôn mê.
Cái lạnh thấu xương khiến ta tỉnh táo trong thoáng chốc.
Ta lê thân thể đau đớn, dùng chút sức lực cuối cùng bò lên bãi đá trơn trượt bên bờ.
Nhờ mặt nước lấp lánh.
Ta nhìn rõ bộ dạng thảm hại của mình lúc này.
Y phục rách nát.
Khắp người đầy vết thương.
Nước lạnh tạm thời xoa dịu cảm giác bỏng rát trên mặt.
Nhưng cũng cuốn đi tia hơi ấm cuối cùng trong cơ thể ta.
...
Ta thoát khỏi những hồi ức đau đớn ấy.
Dắt tay Dương Dương ngồi xuống chỗ trống đối diện Tần Như Nhân.
“Lần này gọi ta trở về... lại định bắt ta xung hỉ cho ai nữa đây?”
Tần lão gia đập mạnh xuống bàn, sắc mặt xanh mét.
“Hỗn xược! Đây là thái độ ngươi dùng để nói chuyện với phụ mẫu sao?”
“Còn cái khăn che mặt kia, ở trong nhà mình mà cũng không chịu tháo xuống, đúng là chẳng có quy củ gì cả.”
Ta lại đưa mắt nhìn sang Tần Như Nhân ở đối diện.
“Muội muội thấy... tấm khăn che mặt này của ta có nên tháo xuống không?”
Tách trà trong tay Tần Như Nhân run lên.
Nước trà suýt nữa tràn ra ngoài.
Trên mặt nàng ta thoáng hiện vẻ hoảng hốt, vội vàng tránh ánh mắt ta, quay sang Tần lão gia gượng cười.
“Phụ thân bớt giận. Chắc tỷ tỷ đường xa mệt mỏi nên tâm trạng không tốt...”