Vân Khê trên đầu che khăn lụa đỏ, thấy không rõ cảnh tượng chung
quanh, chỉ có tiếng nhạc, cùng lời chúc phúc không dứt bên tai, tay nàng nắm lấy một đầu của Hồng Lăng
(dây lụa đỏ tân nương tân lang cầm), trong lòng thì tim đập như hươu chạy.
Ở một đầu khác của Hồng Lăng, là nam tử mà trong cuộc đời này sẽ cùng bên nhau đến bạc đầu, nàng không còn nhớ rõ đến tột cùng là khi nào,
thì có một nam tử như vậy tiến thật sâu vào đáy lòng của nàng, hình ảnh
lần đầu gặp nhau, từng ly từng tý hiện ra trước mắt, như phù quang lược
ảnh.
“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường......”
Nàng bị dắt díu lấy, trong tâm trạng bàng hoàng mà hoàn thành tất cả
nghi thức, thật giống như nằm mơ. Nếu không phải trong tay đang vững