Cánh rừng hướng Tây Nam, kim quang tỏa ra, có một sơn động đứng vững gần những ngọn cây cổ thụ lành lạnh, dây leo quấn quanh, rêu xanh gắn
đầy, nếu không có nhìn gần, rất khó phát hiện nơi đây lại còn có dấu một sơn động.
Bên ngoài sơn động, giờ phút này đã tụ tập một nhóm người, trong đó
bao gồm Tư Đồ gia, Dung gia, còn có đông đảo nhóm người mạo hiểm. Khi
bọn hắn cùng vào trong sơn động, thì thấy một đám Mãnh Hổ ngồi chồm hỗm, giống như là thủ vệ sơn động, không cho ngoại nhân nhích tới gần nửa
bước.
” Mau! Chỉ cần xông qua Bạch Hổ trận, là có thể tiến vào động bảo tàng rồi!”
Trong đám người có người hô lớn, sóng người lại một lần nữa ùa lên, xông vào trong Bạch Hổ trận.
Nên khi đoàn người Vân Khê chạy tới nơi này, nhìn thấy đúng là một màn người hổ kịch chiến.
Đang cùng Bạch Hổ chiến đấu kịch liệt, trong đám những cao thủ nhìn
thấy lại có người kéo đến nữa, thì tâm tình càng thêm lo lắng, bởi vì