Vân Khê đứng vị trí tương đối gần hắn, hơi thở của hắn phát động, thân thể nàng bị đánh lui về phía sau.
Một đạo thân ảnh màu tím bay vút, tư thế cường thế bắt được nàng, rồi tấn công về hướng người điên bị xích.
Trong điện quang hỏa thạch, kiếm quang lóe lên, kiếm pháp bén nhọn, thay đổi thất thường.
Không thấy rõ hắn ra chiêu như thế nào, chỉ nhìn thấy hình kiếm lóe
lên, như gió xào xạc, lại như mưa thuận gió hòa, làm cho người ta ngạc
nhiên không dứt.
Không tới ba chiêu, kiếm đã đặt lên cổ của người điên bị xích.
Mọi người đồng loạt nhìn lên, đây mới là thực lực chân chính của Hách Liên Tử Phong, kinh tài tuyệt diễm, phong tư xuất chúng.
“Khê nhi đi.”
Vân Khê ngây ngẩn, nhìn lại ánh mắt thâm thúy của hắn, nàng nhìn thấy thâm ý đáy mắt hắn chợt lóe rồi biến mất. Nàng không do dự, mọi người
nên đi đều đã đi, nàng cũng không do dự mà tiếp tục qua ải. Không phải
nàng không tin tưởng năng lực của Long Thiên Tuyệt, chẳng qua địa cung
này thật tà môn, một người cố gắng, không bằng hai người cùng nhau cố