“Phu nhân ngươi có phải rất ghét ta hay không?” Lam Linh Nhi hàm chứa nước mắt, nhẹ nhàng ngẩn đầu, ủy khuất nhìn Vân Khê.
Chân mày Vân Khê khẽ nhướng, thuận miệng nói “ Ngươi nghĩ nhiều rồi.”
“Phu nhân ta thích Long đại ca, yêu Long đại ca, ta muốn cùng hắn ở
chung một chỗ. Cho dù ta có làm tiểu thiếp của hắn, ta cũng nguyện ý.
Phu nhân, ngươi có thể giúp ta không?” Lam Linh Nhi đột nhiên đưa tay,
nắm lấy ống tay áo của Vân Khê, đau khổ cầu khẩn.
Chân mày Vân Khê càng nhíu chặt hơn, giữ vững trầm mặc.
“Phu nhân, van ngươi! Chỉ cần ngươi chịu giúp ta, ta nguyện ý làm
trâu làm ngựa cho ngươi.” Lam Linh Nhi bụp một tiếng quỳ xuống dưới chân Vân Khê, đùi nàng bị thương mà phải quỳ xuống mặt đất, nhận lấy một
trận đau nhức, nàng không để ý chút nào, cắn răng ngoan ngoãn nhịn lại.
“Phu nhân, van xin ngươi giúp ta. Ta không thể không có Long đại ca,