Nam Cung Dực đứng ở nơi góc không xa nhà trọ, dưới một gốc cây ngô
đồng che khuất bầu trời che đậy thân ảnh của hắn, thành nơi che giấu
tốt nhất của hắn.
Hắn chờ chực ở chỗ này cũng đã hơn một canh giờ, xa xa nghe được tiếng cười dễ nghe, thân ảnh của hắn khẽ lắc lư xuống.
Dưới đêm trăng, một đôi nam nữ thần tiên quyến lữ này, tốt đẹp đến có chút không thật.
Vô luận là nhất cử nhất động của bọn họ, hay là một cái nhăn mày một
nụ cười, không khỏi tác động tâm hồn người, thế gian này sợ là có tìm
nữa cũng không tìm thấy một đôi được trời đất tạo ra đẹp như vậy đi?
Nhìn bọn họ, hắn đột nhiên cảm giác được mình rất nhỏ bé, nhỏ bé đến như bụi cát.
Lòng kiêu ngạo bị hung hăng va chạm!
Cô gái kia vốn là vị hôn thê của hắn, hiện tại đã thành nữ nhân của người khác, đây là báo ứng sao?
Trong bóng tối, hắn kéo nhẹ dưới khóe miệng, là cười khổ, hay là cười nhạo?
Xa xa bóng người đang cười đùa đi về phía hắn, hắn nhanh chóng thu
hồi tất cả vẻ mặt, mặt không thay đổi đi ra khỏi từ trong bóng tối, đứng ở giữa đường cái.
Ánh trăng phản quang, chiếu sáng hình dáng của hắn, nhưng không thấy rõ mặt của hắn.
Vân Khê ngừng cùng Long Thiên Tuyệt đùa giỡn, đem lực chú ý chuyển