Thiên Triều Tiên Lại

Chương 28 Kim Quang Thần Chú hiển uy lực

Chương 28 Kim Quang Thần Chú hiển uy lực
Cảm nhận được ánh mắt Cô Gái Dưới Trăng nhìn sang, Sở Trần mỉm cười, nâng chén rượu kính lại.
Cạn chén!
Sở Trần chẳng hề thấy ngại, dù sao dạ yến của Long Quân cũng đâu quy định không được tham chén.
Cơ duyên bậc này khó gặp, không thể vì da mặt mỏng mà bỏ lỡ.
Lại 1 ngụm uống cạn mỹ tửu trong chén.
Nguyệt hoa mỹ tửu này tửu lực cực mạnh, 1 chén vào bụng, cơn buồn ngủ ập tới, men say nồng đậm.
Nếu không có chút bản lĩnh, 1 chén là gục, căn bản chẳng thể luyện hóa hấp thu triệt để Thái Âm Chi Khí tinh túy trong mỹ tửu.
Yêu quái ở bàn bên cạnh chính là ví dụ rõ ràng.
Sau khi say rượu, nguyên hình lộ rõ, hiện ra bản thể hồ ly, ngã lăn trên bàn rượu lắc lư chao đảo, bất tỉnh nhân sự.
Sở Trần vừa uống nguyệt hoa mỹ tửu vào, cũng có chút không chống đỡ nổi.
Có điều may mà hắn có 8 Đại Thần Chú, nhất là “Kim Quang Chú”, có kỳ hiệu chống lại cơn buồn ngủ xâm nhập, thần chú vừa niệm, men say tiêu tan sạch.
“Ục ục ục!”
Chén nguyệt hoa mỹ tửu thứ 2 vào bụng.
Sở Trần làm y như cũ, trước tiên mặc niệm 8 Đại Thần Chú chống lại ngoại ma, lại niệm Chú Hỗn Nguyên, luyện hóa hấp thu Thái Âm Chi Khí, biến nó thành nguyên tinh nguyên khí trong cơ thể.
Hiệu quả tu luyện của chén mỹ tửu thứ 2 hơi giảm, nhưng vẫn cực kỳ khả quan.
Sở Trần nhìn quanh 4 phía.
Trên yến tiệc, đã có ít nhất 6 phần tân khách nằm ngã xuống đất.
Trong đó bao gồm cả Tú Tài, Hoàng Phú Quý.
2 người này uống đến chén thứ 2, còn chưa uống hết đã say gục, Thái Âm Chi Khí từ nửa chén mỹ tửu bốc hơi mịt mờ, lượn lờ bay lên.
Các tu sĩ, yêu ma còn lại đều đang nhập định đả tọa, luyện hóa Thái Âm Chi Khí mãnh liệt trong cơ thể.
Ngoài ra, hắn phát hiện có 1 con yêu ma vừa khéo đang “rót tiếp”.
“Xem ra là không giới hạn, chuẩn quá!”
Nếu mỹ tửu không giới hạn, lần này Sở Trần hoàn toàn buông thả.
Hắn nâng chén rượu lên, tiếp chén thứ 3.
Cô Gái Dưới Trăng dường như đã chú ý tới Sở Trần từ lâu, nàng mỉm cười dịu dàng, nguyệt hoa giai nhưỡng từ trên 9 tầng trời từng giọt bay xuống, bắn vào trong chén.
Ục ục ục!
Uống xong chén thứ 3, 8 phần tân khách xung quanh đã nằm xuống, say gục trên đất, xấu tướng lộ đủ.
Sở Trần vẫn thần thanh khí sảng, trong cơ thể không có chút men say nào.
Tu vi đạo hạnh của tu sĩ, yêu ma quỷ quái say ngã xung quanh đều cao thâm hơn Sở Trần, số ít tân khách thậm chí còn vượt xa hắn.
Nhưng “tửu lượng” giữa 2 bên lại chênh lệch rõ ràng.
“Kim Quang Chú quả thật quá mạnh, không hổ là thần chú bí truyền bất ngoại truyền của Đạo môn.”
Trong lòng Sở Trần âm thầm mừng rỡ, không do dự nhiều, không muốn bỏ lỡ cơ duyên ngàn năm khó gặp này.
Chén thứ 4,
Chén thứ 5,
Chén thứ 6.
Trên thực tế, khi uống đến chén nguyệt hoa mỹ tửu thứ 4, Sở Trần đã trở nên cực kỳ gây chú ý.
Bởi lẽ, hơn 9 phần tân khách trong toàn bộ dạ yến đều đã uống gục, chỉ còn hơn 10 vị tu sĩ, yêu ma quỷ quái có đạo hạnh tu vi cực kỳ cao thâm vẫn còn tỉnh táo.
Sở Trần tu vi thấp kém lập tức trở nên vô cùng chói mắt.
Không chỉ Cô Gái Dưới Trăng liên tục nhìn sang, ánh mắt của những tu sĩ, yêu ma quỷ quái còn tỉnh táo khác cũng thỉnh thoảng trông qua, khiến Sở Trần thấy da đầu tê dại.
Hết cách!
Việc này chẳng khác nào dê con lọt vào bầy sói, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, trong lòng hắn sao có thể không thấp thỏm cho được.
Có điều, những tu sĩ, yêu ma quỷ quái này không có động tác gì thêm, chỉ mơ hồ ném tới ánh mắt hâm mộ, ghen tị.
Sở Trần không để ý người khác, tự mình uống rượu.
Cô Gái Dưới Trăng cũng khá ân cần, chén này nối tiếp chén khác rót rượu cho hắn.
Đợi đến chén rượu thứ 6, tân khách trong tiệc tối đều đã say gục cả rồi——trong đó bao gồm mấy vị tu sĩ, đại yêu ma có tu vi không hề kém Hứa Bình đạo trưởng.
Còn Sở Trần thì, cả người vẫn tỉnh táo, một mình hắn uống gục toàn bộ người trong dạ yến.
Hơn nữa, hắn vẫn còn uống tiếp được.
Hai tay nâng chén rượu lên.
Thế nhưng, đợi nửa ngày vẫn không có nguyệt hoa mỹ tửu nhỏ xuống.
“Khụ khụ~ vị tiên tử này, hết rượu rồi sao?”
Sở Trần chắp tay vái Cô Gái Dưới Trăng, lên tiếng hỏi.
Cô Gái Dưới Trăng nhẹ nhàng đáp xuống, khoan thai bước tới trước mặt, dịu dàng cúi người thi lễ.
“Công tử tửu lượng như biển, tiểu nữ bội phục, mỹ tửu tự nhiên vẫn còn, chỉ là tu vi của ngài còn nông, tham nhiều tiến gấp không tốt.”
“Đa tạ tiên tử nhắc nhở, vậy tại hạ không uống nữa.”
Sở Trần nội thị một phen, phát hiện nguyệt hoa chi khí trong cơ thể tràn đầy, âm dương nhị khí mất cân bằng nghiêm trọng, ngược lại ảnh hưởng tu hành, quả thật không thể uống tiếp.
Mấy tháng kế tiếp, vì cân bằng âm dương nhị khí trong cơ thể, mỗi ngày hắn nhất định phải thu hái thêm thái dương chi khí, mới có thể khiến nguyên khí trong cơ thể viên mãn hợp nhất.
“Ha ha ha, nguyệt hoa mỹ tửu nhà ngươi quả thật là giai nhưỡng hiếm có trong thiên hạ, đa tạ Long Quân cùng tiên tử đã khoản đãi!”
Cầm đồ của người thì tay ngắn, ăn đồ của người thì miệng mềm, đồ ăn chùa luôn là thứ tốt nhất.
Sở Trần tuôn ra cả rổ lời hay, cứ như không cần tiền mà tặng ra ngoài, khiến thiếu nữ cung trang nghe đến cười mãi không thôi.
“Công tử quá khách khí rồi, Long Quân nhà ta đã chuẩn bị tiệc giải rượu, xin mời đi lối này.”
Thiếu nữ cung trang eo thon bước nhẹ, dẫn đường cho Sở Trần.
Sở Trần không từ chối, hắn mơ hồ đoán được sẽ có màn này.
Trương Tú Tài chẳng phải đã nói rồi sao, tân khách tham gia tiệc tối của Long Quân, kém nhất cũng có thể tăng tiến tu vi, số ít người được Long Quân coi trọng còn được ban tặng bảo vật.
Nghĩ đến, mọi huyền cơ đều nằm trên “nguyệt hoa mỹ tửu”.
Đây vừa là 1 trận cơ duyên, cũng là khảo nghiệm của Long Quân.
Sở Trần đi theo sau thiếu nữ.
Thiếu nữ eo thon chân dài, mông đầy đặn, dáng người lay động, ánh trăng nhàn nhạt rơi xuống, phác họa ra 1 bóng hình mông lung, đẹp không sao tả xiết.
“Ồ, hình như phù hợp điều kiện thi triển 【Thoát Y Giải Đái】!”
Trong đầu Sở Trần bỗng nảy ra ý niệm kỳ quái này.
Phi! Phi! Phi!
Sở Trần thầm phi 3 tiếng, mặc niệm Tịnh Tâm Thần Chú, gột sạch ý niệm cổ quái hiếm lạ này.
Không bao lâu sau, dưới sự dẫn đường của thiếu nữ, Sở Trần đi tới 1 rừng trúc.
Trong rừng trúc có 1 tòa đình bát giác, trong đình có bàn đá ghế đá, 1 vị trung niên mặc hoa phục đang lặng lẽ ngồi đó.
Thiếu nữ cung trang đi tới bên cạnh Long Quân, khẽ nói:
“Phụ vương, khách đã tới.”
“Vãn bối bái kiến Long Quân.”
Trong lòng Sở Trần kinh hãi, hóa ra thiếu nữ là con gái của Long Quân, vội vàng chắp tay hành lễ.
“Mời!”
Long Quân tựa như gặp người quen, tùy ý chỉ vào ghế đá đối diện, bảo Sở Trần ngồi xuống.
“Không cần câu nệ, bổn vương thích nhất kết giao thanh niên tuấn kiệt, công tử có thể uống liền 6 chén nguyệt hoa thần tửu mà không gục, quả thật khiến người ta kinh diễm, rất nhiều kẻ đạo hạnh tu vi cao thâm hơn ngươi xa xa cũng không bằng.”
Trong lúc nói chuyện, Long Quân quan sát Sở Trần từ trên xuống dưới, trong mắt đầy vẻ thưởng thức tán dương.
“Long Quân nói đùa rồi, tửu lượng của tại hạ trước nay cũng không tệ, xem như thiên phú dị bẩm, chỉ là chút tài mọn, khiến Long Quân chê cười rồi.”
Long Quân cười cười, không tỏ ý đúng sai:
“Yên tâm, bổn vương sẽ không dòm ngó bí mật của ngươi, ngươi không cần căng thẳng. Nguyệt hoa thần tửu này là tác phẩm đắc ý của ta, hiệu quả thế nào, ta rõ nhất. Ngươi có thể uống liền 6 chén mà không say, chứng minh thiên phú tu hành của ngươi cực cao, thành tựu tương lai không thể xem thường.”
Lời này của Long Quân chém đinh chặt sắt, vô cùng chắc chắn.
Sở Trần sững sờ, mơ hồ hiểu ra mục đích của dạ yến Long Quân.
Đây... đây là đang tuyển chọn nhân tài?
Vị Long Quân của Địa Long Khanh Quỷ Thị này có mục đích gì?
Trong lòng Sở Trần vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ.
Long Quân có lẽ đã đoán được điều gì, hào sảng cười lớn, nói:
“Ngươi không cần căng thẳng, bổn vương sẽ không bất lợi với ngươi, ngược lại, bổn vương muốn tặng ngươi một trận đại tạo hóa.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất