Chương 1374: Nam chủ nhân
Hoa Vân Phòng gần như muốn khóc. Hắn đại khái không biết câu tục ngữ “Nam nhi không dễ rơi lệ”, lúc tâm tình đau khổ, chỉ nghĩ ngỏ cùng Diệp San trút bầu tâm sự. Từ khi có Diệp San, hắn luôn cảm thấy như có chỗ dựa, có người làm chỗ dựa tinh thần. Hắn cái gì cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của Diệp San là được. “A San, sau khi ta và Đường Đường đến Bắc Bình, tìm được thân thích của nàng. Lúc ấy, nàng nhất quyết muốn về nhà, nên ta luôn lo lắng.” Hoa Vân Phòng cố nén nước mắt, “Lo lắng thân thích của nàng sẽ bán nàng đi.”
Lúc đó, hắn còn rất nhỏ, không có chủ kiến. Đến bây giờ hắn cũng không có chủ kiến. Hắn chỉ cảm thấy không nỡ buông bỏ, lại không hiểu tại sao, trong lòng thấy sợ hãi. “Lúc Đường Đường đi, đã âm thầm đưa hết tiền cho ta. Nàng nói nàng có người đi cùng, không sợ đói, bảo ta phải sống thật tốt.” Hắn lại nói. Một cô bé mười bốn mười lăm tuổi, không có một xu dính túi, theo một người thân về quê hương xa xôi ngàn dặm. Trong cuộc sống sau này, Hoa Vân Phòng đã hối hận vô số lần, muốn đi tìm nàng. Đáng tiếc hắn không có tiền, cũng không biết đường. Hắn luôn lo lắng. Nhớ tới nàng, tựa như nhớ tới một “bản thân” khác, đáng thương và bất lực đến thế. Hoa Vân Phòng không hiểu tình cảm là gì, hắn muốn cưới Đường Đường, cũng chỉ là khi mình đắc thế, có thể ăn ngon mặc đẹp, muốn chia sẻ với nàng, muốn cho nàng một chỗ dựa. Nhưng Diệp San đã cho hắn hiểu. Hắn và Diệp San ở bên nhau, mới biết mình đối với Đường Đường, chỉ đơn giản là tình anh em, muốn cho nàng có một cuộc sống yên ổn, chứ không phải muốn cùng nàng trọn kiếp bên nhau. Hắn đến Nam Tĩnh huyện, trong lòng như có một sợi dây căng chặt. Nếu như Đường Đường lại lần nữa bị lưu lạc vào kỹ viện, hắn phải làm sao? Phải đối mặt với nàng thế nào, làm sao trả lại ân tình khi xưa của nàng? Những ngày đó, hắn vô cùng sốt ruột. Bản thân hắn vốn không phải là người khéo léo, nên vừa căng thẳng, liền quên mất Diệp San. Bởi vì Diệp San là người nhà của hắn, người nhà quá quen thuộc, đang lúc khẩn trương sẽ vô tình bị coi nhẹ, vì không lo người nhà sẽ rời xa mình. Thậm chí, sự căng thẳng và lo âu của hắn, theo Diệp San là tràn đầy sự mong chờ. Khi thật sự tìm thấy Đường Đường, Đường Đường để hắn đến gặp, lúc đó Hoa Vân Phòng trong đầu ù ù cạc cạc, thầm nghĩ tại sao nàng không đi được? Tại sao nàng không tự mình đến? Có phải nàng đã trở thành kỹ nữ nổi tiếng, không tiện tới cửa, sợ ảnh hưởng đến hắn? Đường Đường vẫn luôn là như vậy, luôn biết nghĩ cho người khác. Trong lòng hắn rối bời, lúc này liền đi, cũng không quan tâm đến sắc mặt của Diệp San. Đến nhà Đường Đường, hắn trước tiên nhìn thấy một dãy nhà trọ. Nhà trọ bên trong có chút chen chúc, nhưng tuyệt đối là nơi đàng hoàng. Hoa Vân Phòng yên tâm. Sau khi lên lầu, có một người đàn ông tuổi tác xấp xỉ hắn, cẩn thận mở cửa cho hắn, gọi một tiếng trưởng quan. Người này trông có vẻ rất thật thà, trung hậu. “Tôi là Tôn Hồng, Đường Đường đã nói qua về trưởng quan, trước đây ở kỹ viện, đều là trưởng quan chăm sóc nàng.” Người đàn ông nói, “Mời ngài vào trong.”
Hoa Vân Phòng không ngờ lại gặp phải chuyện này. Vào cửa, hắn mới biết được tại sao Đường Đường không tự mình đi tìm hắn, mà phải nhờ hắn đến, bởi vì Đường Đường vừa mới sinh một đứa con gái. Đứa trẻ mới sinh hôm qua. Bây giờ là mùa đông, chồng Đường Đường cầm lại tờ báo, bị nàng nhìn thấy. Bên ngoài hơi lạnh, nàng mới sinh con xong, thực sự không thể ra ngoài, đành phải nhờ người đi mời Hoa Vân Phòng đến. “Tôi còn tưởng rằng là hiểu lầm gì đó, thì ra thật sự là anh!” Lúc này Đường Đường khóc, “Tôi rất lo cho anh, anh còn sống, thật là tốt quá.”
Hai người họ, là những dây leo quấn quýt nhau trong vũng bùn, trong khoảng thời gian gian khổ nhất, máu thịt như hòa vào nhau, chỉ mong người kia được bình an. Đường Đường nhỏ tuổi hơn Hoa Vân Phòng, nhưng nàng càng giống một người chị chịu đựng gian khổ, chỉ mong em trai mình có thể sống sót. Trở về Nam Tĩnh, nàng cũng ngày ngày lo lắng cho hắn. Hoa Vân Phòng nhìn quen sự lạnh lùng và hiểm ác, có chút lo lắng quá mức. Người thân của Đường Đường, là một người tốt đàng hoàngNàng mang Liễu Đường Đường về nhà, sắp xếp cho nàng làm việc trong xưởng của mình, lại giúp nàng giới thiệu chồng. Chồng nàng cũng làm việc tại xưởng kia ở Nam Tĩnh. Họ là công nhân nhà máy, còn chồng nàng là kỹ sư. Sau khi quen biết, Liễu Đường Đường liền chủ động kể về quá khứ của mình. Bên kia không có mẹ, cha đã đi bước nữa từ lâu, hiện tại chỉ còn mỗi hắn sống độc thân, chẳng ai quản thúc. Hắn không ngại quá khứ của Liễu Đường Đường nên đã cưới nàng. Nhà Liễu Đường Đường tương đối bình thường, không thể xem là giàu có, nhưng cũng ấm áp đầy đủ, nàng sống rất hạnh phúc. Con gái nàng lúc sinh ra thiếu cân. Vì lớn tuổi, đứa trẻ khi ra đời không nhăn nheo như những đứa trẻ khác, ngược lại vừa chào đời đã rất linh hoạt, đáng yêu. Hoa Vân Phong vơi bớt được phần lo lắng nhiều năm nay, trở nên vô cùng vui mừng. Trong cơn vui mừng, hắn đã uống rượu tại nhà họ Tôn, rồi kể cho Liễu Đường Đường nghe về cuộc gặp gỡ của mình, nói mãi không thôi. Đợi đến lúc trở về đã là đêm muộn. Diệp San không ở nhà. Hoa Vân Phong uống đến say khướt, hỏi người bên ngoài là Diệp San đã đi đâu, nhưng không ai biết. Hắn nằm trên giường đợi nửa giờ, vẫn không có ai báo lại, Diệp San cũng không về. Hắn ngồi dậy, hỏi đã xảy ra chuyện gì, thì người dưới quyền mới nói: “Không tìm thấy.”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1374: Nam chủ nhân" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!