Chương 1601: Thanh danh giống như gân gà
Từ Kỳ Trinh bước chân nhẹ nhàng. Hôm qua nàng chẳng vui, vì nàng có linh cảm cuộc sống sẽ có sự thay đổi lớn. Cho đến giờ, nàng thấy cho dù là chính nàng hay Nhan Tử Thanh, cho dù là bọn trẻ hay cha chồng, đều mong muốn duy trì cho cuộc hôn nhân này được ổn định. Điều này khiến Từ Kỳ Trinh thấy vui. Từ Kỳ Trinh và Nhan Tử Thanh kết hôn không phải xuất phát từ tình cảm, xảy ra chuyện gì tự nhiên chẳng có chuyện phản bội. Mặc dù vậy, nàng vẫn mong giữ nguyên trạng. Với Từ Kỳ Trinh, giữ nguyên trạng chẳng những chẳng ấm êm ngọt ngào, mà chẳng hề bối rối. Từ sau khi chia tay Cố Thiệu, nàng luôn mang nỗi bối rối khôn nguôi, nỗi đau của người anh hai bị hại đã khiến nàng thêm phần khó xử, rồi nàng sinh non, khiến cho tất cả mọi thứ lên đến cực điểm, nàng làm hành động tự sát. Được cứu rồi, Nhan Tử Thanh nói với nàng rằng: “Nếu như nàng muốn buông xuôi, kết hôn cũng chẳng tệ. Đây là một người con gái, nàng lúc nào cũng nghe lời; nhưng nếu làm thiếu phu nhân nhà họ Nhan, nàng sẽ là người chủ chính đáng, sau cùng chẳng ai có thể xen vào cuộc sống của nàng.”
Câu nói này đã động đến nàng. Chính gia đình đã khiến nàng như thế, tất cả nỗi bối rối của nàng cũng xuất phát từ việc nàng không thể chủ động, luôn có người muốn khống chế cuộc sống của nàng. Lúc ấy nàng chỉ hỏi Nhan Tử Thanh: “Nhưng ta không có tình cảm gì với chàng, chàng không ngại sao?”
“Không sao, ta cũng chẳng có. Ta nhìn thấy nàng chỉ vì muốn có một chút duyên tình, tình yêu xa xỉ đến thế nào, chính ta chẳng có, sao lại nghiêm khắc với nàng quá?” Lúc ấy Nhan Tử Thanh đã trả lời như vậy. Vì thế, Từ Kỳ Trinh gật đầu. Sau khi gặp tai nạn, nàng chỉ còn cầm cự với cuộc sống như một kẻ đuối nước vớ được phao cứu sinh, giờ nàng chưa tạo được con thuyền lớn, nhưng chẳng lẽ lại bỏ phao? Nàng tuyệt đối không cho phép hồ ly tinh khác chiếm mất nhà chồng chính đáng. Từ Kỳ Trinh ra khỏi nhà, chẳng đi đến tiệm của mình mà đi dạo phố họp nhộn nhịp. Nàng thấy một mặt tiền cửa hàng, trước kia làm nhà hàng ăn cơm trưa, làm ăn chẳng ra gì, chỉ là tiền thuê quá đắt, người thương gia chẳng thể tiếp tục được nữa. Từ Kỳ Trinh vốn chẳng nghĩ thuê tại chỗ nhộn nhịp như vậy, vì nàng chẳng tin tưởng gì về chuyện mở nhà hàng, chính mình cũng chẳng rõ lắm. Giờ nàng rõ ràng rồi. Nàng có thể xử lý công việc kinh doanh phức tạp, cũng có thể cân bằng trong cuộc sống và công việc kinh doanh của mình. Nàng muốn thuê cửa hàng này. Nàng đã hẹn người chủ cửa hàng, chẳng ngờ người tiếp đón nàng lại là một thanh niên. Người này chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, còn trẻ hơn cả Từ Kỳ Trinh, mặt mày trắng mịn, đeo kính, khí chất tao nhã nhưng chẳng hề thư sinh, quần áo mặc chỉnh tề đơn giản, màu xám nhạt. Từ Kỳ Trinh nhìn thấy hắn, không khỏi thấy đôi chút hảo cảm, bởi vì người anh hai của nàng từng có phong cách ăn vận như vậy, thậm chí cả dáng vẻ cũng tương tự. “Xin chào, phu nhân họ Nhan.” Người bên kia chủ động bắt tay nàng, “Vốn quản gia nhà tôi đã hẹn với bà, vừa hay công việc này do giao cho tôi quản lý. Lần đầu đảm nhận, mong bà thông cảm cho. Họ Trần, tên là Trần Thắng Quân.”
Trần? Từ Kỳ Trinh khựng bước chân lại, hỏi: “Hội trưởng hội quán ăn uống cũng họ Trần, họ Trần quả là dòng dõi nhà thế, có thể…”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1601: Thanh danh giống như gân gà" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!