Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn!

Chương 1702: Đoàn tụ thời gian

Chương 1702: Đoàn tụ thời gian

Tư Ngọc Tảo vô cùng biết ơn trời xanh. Nếu trước kia Trương Tân Mi vẫn còn là chính mình, nếu hắn không bị mất trí nhớ, ắt hẳn hắn sẽ vẫn ở Thượng Hải. Đối với hắn mà nói, ký ức về thân phận Cố Khinh Chu của hắn, về mối quan hệ giữa hắn và Tư Hành Bái luôn là gông xiềng kìm hãm hắn. Hắn không thể tự do nắm tay Tư Ngọc Tảo để yêu nhau. Trong năm Tư Ngọc Tảo ở Thượng Hải, dù ngoài miệng hắn không nói gì nhưng từng giờ từng phút, hắn đều chăm chú theo dõi, lo lắng cho nàng. “Chú Trương ạ, trong nhà có nhiều người quá, con mong chú có thể đi lắm.” Tư Ngọc Tảo ngồi bên giường của Trương Tân Mi, tựa đầu vào đùi hắn, nghiêng đầu trò chuyện. Tay nàng nắm chặt, không buông ra. Biểu cảm của Trương Tân Mi hơi nghiêm lại. Hắn hỏi Tư Ngọc Tảo: “Tại sao con cứ gọi chú là chú? Chúng ta…” Tư Ngọc Tảo vội vàng ngồi thẳng người, sợ câu nói của mình khiến hắn mất hứng. May mắn là nàng là người nhanh trí bậc nhất, dù đang nói dối cũng rất trôi chảy: “Để cho chú cảm thấy trẻ trung hơn ấy mà, cố tình trêu chú thôi, nói chú già thật sự không vui đâu. Chú thấy con đẹp chứ?” Trương Tân Mi: “…” Câu nói này nghe rất quen. “Nếu chú không thích, vậy con gọi tên chú, được không? Chú ở nhà thứ chín, vậy con gọi chú là Cửu ca vậy?” Tư Ngọc Tảo làm nũng. Trương Tân Mi không nhớ gì về gia đình của mình nữa. Hắn mơ hồ suy nghĩ: “Ta có nhiều anh chị em như thế sao? Mẹ ta chắc vất vả lắm.” “Không phải đâu, đó là vì ba của chú kết hôn nhiều lần, mẹ chú chỉ sinh ra chú và hai người chị thôi. Nhưng tính cả anh chị em kế, vậy chú chính là con thứ chín của bố chú.” Tư Ngọc Tảo nói, “Con có một cô bạn cùng lớp, bố mẹ cô ấy sinh một mạch bảy đứa, có lợi hại không?” “Lợi hại thật, nhưng nuôi sống số con đông như vậy cũng vất vả lắm.” Trương Tân Mi nói. Hắn cũng chấp nhận cách lý giải này của Tư Ngọc Tảo. Tư Ngọc Tảo rất linh hoạt, nói sao cũng đúng, nên rất nhanh đã đổi từ “Chú Trương” thành “Cửu ca”, xóa bỏ hoàn toàn khoảng cách giữa hai người. Nàng cảm thấy mình quả thực giỏi ứng biến, nếu là đàn ông chắc chắn sẽ trở thành một người chồng tuyệt vời. Vì thế, Tư Ngọc Tảo đắc ý suốt cả ngày hôm ấy. Ngày hôm sau, trong nhà có rất nhiều khách tới dự, sân vườn trước kia của gia đình Tư vốn rộng rãi thoáng đãng giờ chật ních người, nhộn nhịp hơn hẳn. Ngoài các thế hệ lớn tuổi, còn có rất nhiều người cùng tuổi với Tư Ngọc Tảo. Tư Ngọc Tảo lay động lòng người, khoác tay lên cánh tay của mẹ nàng, thì thầm: “Mẹ ơi, con thật muốn Cửu ca cũng tới.” Cố Khinh Chu thoáng sững sờ do không hiểu ý ngay, sau đó không nhịn được bật cười. Tư Ngọc Tảo khó hiểu: “Cười gì cơ? Hai đứa con thân thiết như thế, không phải rất bình thường sao?” Cố Khinh Chu nhẹ nhàng nắm tay con gái, cười nói: “Con càng ngày càng giống bố con rồi. Thiệt là không công bằng, mẹ còn muốn con giống mẹ hơn một chút.” Tư Ngọc Tảo lập tức nói: “Con cũng giống mẹ mà, con xinh đẹp như vậy, xinh như tiên, y thuật cũng siêu phàm, đều giống mẹ hết. Mẹ đừng có ghen tỵ!” Cố Khinh Chu: “…” Con gái tự nhiên sẽ thích theo cha, cũng thích bắt chước cha, nhưng giống như vậy cũng khiến người buồn lòng. May mắn là vấn đề hôn nhân của nàng đã được giải quyết ổn thỏa. Chỉ cần nhà chồng không ghét nàng thì dù nàng có giống Tư Hành Bái thế nào cũng được. Trong mắt Cố Khinh Chu, con mình chính là báu vật, nàng chỉ cảm thấy Ngọc Tảo rất đáng yêu. Ngọc Tảo có một loại tự tin rất mạnh mẽ, đây là đặc điểm của những đứa trẻ được nuôi dưỡng trong gia đình có nuông chiều. Trước đây, khi Cố Khinh Chu gặp Tư Hành Bái, nàng không có được điều này. Nàng rất vui mừng, có thể nàng và Tư Hành Bái không hẳn đã thành công trong vai trò làm bố mẹ, nhưng họ đã dốc lòng dốc sức vì các con. Con của họ tuy không hoàn hảo mọi mặt nhưng đều mạnh mẽ, kiên cường và hiểu được lòng trắc ẩn. Điều này khiến Cố Khinh Chu cảm thấy rất mãn nguyện.”Anh ta có thể thăng tiến nhanh như vậy đã là rất hiếm có rồi. Chỉ cho anh ta thêm một ít thời gian nữa. Sang năm sau tết, anh ta có thể náo nhiệt cùng chúng ta rồi”, Cô Khinh Chu nói. Tư Ngọc Tảo gật đầu. Có rất nhiều người, cô nàng thấy hoa mắt. Cô thấy Hoắc Việt và Hà Vy, cùng ba đứa con của họ. Con của nhà họ Hoắc tuổi còn nhỏ, đứa nhỏ nhất mới ba tuổi, trên người còn mang mùi sữa trẻ con. Ngọc Tảo thấy mẹ của mình ôm đứa con nhỏ của Hoắc Việt, trêu chọc Hoắc Việt nói: “Hoắc gia, cơ thể ông lão gia vẫn khỏe chứ!”

Hà Vy đỏ bừng mặt. Cô Khinh Chu tiến tới, bế đứa trẻ rồi nói với Tư Hành Bái: “Đừng phá phách như thế, ăn ngay nói thật!”

Tư Hành Bái tỏ vẻ không hài lòng: “Tôi không được ngưỡng mộ nhà họ Hoắc à?”

“Đợi khi Ngọc Tảo kết hôn, anh sẽ có ngoại tôn, đến lúc đó, đến trước mặt ngoại tôn mà nói như thế, anh còn cần mặt mũi không? Anh phải học ba, làm thế nào để trở thành bậc cha chú”, Cô Khinh Chu nói. Tư Hành Bái thấy kinh ngạc. Anh thấy mình vẫn là một anh chàng đẹp trai, nhưng chỉ chớp mắt, con trai cả của anh đã biết lén nắm tay cô gái người ta, Ngọc Tảo cũng sắp xuất giá rồi. Nhìn thấy Tư Hành Bái đánh trống lảng, Hoắc Việt cười lớn: “Có công mài sắt có ngày nên kim, chỉ có Khinh Chu mới trị được anh thôi! Tôi nhắc anh bao nhiêu lần rồi, phải nghiêm túc mà sống đi!”

Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1702: Đoàn tụ thời gian" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất