Chương 1713: Ta không biết chữ
Bạch Hiền nằm co trên bậc thang tầng một phòng bỏ đồ của vũ trường, nơi trước đây vốn không phải là chỗ nằm. Mùa đông khắc nghiệt, anh không có giường, chỉ là một tấm nệm đã hỏng, là người của vũ trường cho. May thay thân thể anh khỏe mạnh, cũng không sợ lạnh. Chừng năm giờ sáng, anh đã tỉnh dậy, chuẩn bị đi trực ca. Anh rửa mặt cho xong, thay đồ, ngẩng đầu lên thì thấy Hạo Tuyết từ trên tầng đi xuống. Phía này là ngay trước vũ trường, tầng một và tầng hai là phòng để đồ, tầng ba và tầng bốn là ký túc xá của ca nương và các vũ công. Hạo Tuyết đóng kịch đã có chút ít tiếng tăm, cô có phòng riêng, nhưng cô không cho phép Bạch Hiền vào. Thấy anh đã tỉnh, Hạo Tuyết chạy đến bên anh, nhào vào ngực anh. Trên người cô có mùi thơm dễ chịu, là hương vị khô ráo ấm áp của giường êm chăn ấm sau một đêm. Ôm chỉ vài giây, cô đã buông Bạch Hiền ra. Cô bé nhỏ nhắn xinh xắn nên khi lùi lại ba bậc thang, cô mới có thể nhìn rõ mặt Bạch Hiền, ánh mắt cân bằng với anh. “Tối qua em lại uống say phải không?” Cô cười cười. Cô là người phụ nữ có khuôn mặt thanh tú, dù mang hơi hướng bụi trần, nhưng vẫn đầy sức gợi. Bạch Hiền không nói gì. Hạo Tuyết thở dài: “Lúc đó em đúng là không say đến mức mất trí, trong lòng vẫn rõ ràng, nhưng em không kiềm chế được mình, nhất là trong tình trạng say rượu. Em ghét cay ghét đắng cái thế đạo này, ghét những người từ bé đã vứt bỏ em, ghét những kẻ trong viện phúc lợi kia, cũng ghét những vị khách đó. Trong lòng em quá khổ, chỉ có anh vẫn ở bên em. Ngoại trừ anh, em chẳng có gì cả, mới dám làm trò đồi bại này với anh, em đáng chết thật. Hôm qua em mơ thấy, mơ thấy anh ghét em rồi bỏ đi. Đá ơi, anh sẽ ghét em chứ?”
“Không.” Giọng Bạch Hiền mang theo chút buồn, có lẽ do hút thuốc suốt đêm nên cổ họng anh khản đặc. Hạo Tuyết liền cười. Cô nói: “Đá giữ lời nhé, em sẽ yên tâm. Gần đây em cũng dành dụm được ít tiền, thêm nữa năm nữa thôi là chúng ta có thể bỏ trốn được. Đá ơi, đến lúc đó chúng ta về quê mua đất, anh có trồng trọt được không?”
Bạch Hiền không trả lời. Hạo Tuyết tiếp tục nói: “Không làm được cũng không sao, anh sẽ học, cái gì anh học cũng nhanh. Chờ việc đồng áng nhàn rỗi, chúng ta còn có thể đi câu cá, đánh bắt cá chạch, một đàn trẻ con chạy quanh mình.”
Bạch Hiền ừ một tiếng. Hạo Tuyết đưa tay sờ mặt anh: “Anh xem em này, sáng sớm đã nói những điều đó làm gì. Được rồi, anh đi làm việc đi, nhanh nhẹn xoay xở chút nhé.”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1713: Ta không biết chữ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!