Chương 1714: Tên của ngươi
Thượng Hải vào tháng giêng đã có mưa vài trận, trời rốt cuộc cũng tạnh dần. Âm thanh tiếng súng càng ngày càng nặng nề, thi thoảng còn nổ vọng bên tai. Ngày nào Cố Vân làm báo cũng toàn là tin tức về chiến tranh, cô thấy buồn bã lắm. Giữa thời loạn lạc thế này, con người chỉ như loài kiến hôi. Mưa dù có tạnh thì lòng người cũng chẳng vui nổi. Cô vẫn ngày ngày đi làm, hết giờ là về nhà. Hôm nay, ngày mười tháng giêng, cô tan tầm về hơi muộn một chút thì đúng lúc cần làm bản thảo đưa tin khẩn cấp. Đến khi cô làm xong, đã là tám giờ tối. Cô duỗi lưng ra một cái và thấy biên tập viên La vẫn ngồi ở đó. Thấy cô dừng lại, ông cũng ngẩng đầu lên chào cô và cười hỏi: “Viết xong rồi à?”
“Viết xong rồi” Cố Vân đáp. Thật ra biên tập viên La không có việc gì, ông cố tình nán lại đợi cô. Lúc này, cả tòa soạn chỉ có hai người họ. Biên tập viên La đút tay vào túi quần tây, tiến về phía cô và hỏi: “Đã trễ như thế này rồi, anh mời em đi ăn tối nhé?”
Người biên tập viên La này từng là đàn anh của cô, cũng là người Nhạc Thành, gia đình có điều kiện. Bản thân ông cũng lái được ô tô hạng nhẹ và rất hào phóng. Bên ông lúc nào cũng có người tình, trong giới báo chí không ít lời bàn tán, nghe đồn ông cũng từng dây dưa với mấy minh tinh ca nhạc. Từ khi Cố Vân vào tòa soạn, biên tập viên La luôn bày tỏ thiện cảm với cô. Người kia dạo này cũng chững chạc hẳn, nghe các đồng nghiệp thì thầm thì gần đây ông không chơi bời quậy phá nữa, công việc ông phụ trách cũng đúng hạn hoàn thành. Trong phòng, Cố Vân có nghe được biên tập viên La ở mức âm lượng đủ để ông ấy nghe nói rằng: “Anh đúng là gặp được người mà anh thật lòng thích, có ý định kết hôn rồi. Ai mà khi trẻ chẳng bồng bột một thời? Biết sai mà sửa lỗi không gì hơn”
Các đồng nghiệp bàn tán rôm rả và hỏi ông để mắt tới cô nào. Cố Vân cũng tò mò nghe ngóng. Cô thấy biên tập viên La nhìn mình. Lúc đó, cô không rõ ý tứ của ánh mắt này, có lẽ vì bản tính cô cũng hơi chậm chạp.
Sau đó, biên tập viên La nhiều lần hẹn cô đi ăn tối, lại hẹn xem phim, cô mới liên hệ được ánh mắt hôm đó với những lời ông nói về sau, trong lòng mơ hồ hiểu rõ. Biên tập viên La để mắt tới cô. Ông bảo thay đổi, quả thực đã toàn tâm mà sửa. Không còn tán tỉnh bạn đồng sự nữ bừa bãi nữa, tan tầm không phố bủng nữa, ngoan ngoãn làm xong việc của mình, chủ biên cũng cảm động chảy nước mắt, ngày nào cũng khen ông gần đây rất ngoan, hết sức nghe lời. Nhưng Cố Vân lại không thấy cảm động lắm. Cô thấy biên tập viên La là người ưa náo nhiệt, nếu sau này kết hôn, trong nhà chắc hẳn sẽ luôn ồn ào náo nhiệt, lúc nào cũng đông đúc tiệc tùng. Còn Cố Vân, trừ khi thật sự cần, nếu không thì cô đã muốn giấu mình đi, sống một cuộc sống ngăn cách ồn ào. Cuộc sống quá náo nhiệt làm cô chỉ nghĩ thôi cũng thấy nhức đầu. Do đó, không phải biên tập viên La không tốt, cũng không phải cô lo sợ ông ta ngày sau quay lại tính cách phong lưu phản bội lại mình, chỉ là cô cảm giác họ không cùng một đường. Thử nghĩ, người bám theo cô mỗi ngày lại là một cậu lưu manh trẻ tuổi, trầm mặc ít nói, có thể ngồi cả ngày, nhịn được tính khí chẳng hề phản ứng.
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1714: Tên của ngươi" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!