Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn!

Chương 1734: Gặp rắc rối cục đá

Chương 1734: Gặp rắc rối cục đá

Bạch Hiền không ngốc. Cố Vân nói vậy, ban đêm người đàn bà kia chuẩn bị đến, hắn đều biết rõ. Không phải nhắm riêng vào Bạch Hiền, hẳn người đàn bà kia đã nói đến Cố Vân, thậm chí đã nói ra cái gì đó mà Cố Vân không thể chịu đựng. Nghĩ đến chiều nay người đàn ông mang cá đến… “Người phụ nữ đó đã nói gì?” Bạch Hiền hỏi thẳng. Lúc này Cố Vân không muốn quanh co lòng vòng nữa. Có lẽ do quá uất ức, muốn tìm người tâm sự. “… Cô ta đến nói, ngày mai muốn ta lấy con trai trưởng tộc. Ông có thể không biết, đây không phải là họ tộc của tôi, họ cũng là họ Tần, chỉ có tôi họ Cố. Mẹ tôi ngày trước đã gây thù hằn với họ tộc này, chị tôi là người Tần gia chính tông, cha dượng tôi cũng là người Tần gia. Trước kia mẹ tôi từng làm thiếp cho cha dượng, cũng đưa cho Tần gia một địa chủ làm thiếp, chuyện này mọi người đều biết.” Cố Vân nói. Cố Vân nói gì tiếp theo, Bạch Hiền cũng không nghe rõ nữa. Hắn chỉ nghe thấy “làm mối”, trong đầu như muốn nổ tung. Hắn siết chặt nắm đấm, thái dương đập mạnh, hắn muốn giết chết tên con trai trưởng tộc kia. “Tôi quyết không lấy hắn ta.” Cố Vân nói, “Nhưng ở lại này mãi thì khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, chi bằng quay về thì hơn.” Nói đoạn, nàng thở dài. Nàng cứ tưởng về nhà là sẽ bình yên, nhưng… Đời này ở cương vị đàn bà thật quá khổ sở. So với Thượng Hải phồn hoa, thì cuộc sống của những người phụ nữ nông thôn thật bi thảm. Nhưng đã mấy nghìn năm trôi qua, những người phụ nữ kia đều phải trải qua cuộc sống như thế, họ quen rồi. Còn Cố Vân thì không chịu được. Nàng đọc những cuốn sách của thời đại mới, đã từng làm việc của mình, nàng không thể giống như những người phụ nữ trong tộc, chỉ răm rắp nghe lời rồi giao phó cả cuộc đời của mình cho số phận. Tính cách của nàng tuy mềm yếu, nhưng một khi đã quyết định thì nàng lại vô cùng cứng đầu. Nếu không phải như thế, thì nàng đã thành đôi cùng La tổng biên tập từ lâu rồi. Trước kia La tổng biên tập theo đuổi nàng, đó là thật lòng thật dạ, đã giúp nàng không ít. Cố Vân nói chuyện xong với Bạch Hiền, dự định vài ngày nữa sẽ quay lại Thượng Hải. Khi nàng rửa mặt rửa chân trong phòng thì nghe thấy tiếng mở cửa sân, nhưng đang suy nghĩ miên man nên không để ý lắm. Sau đó, nàng rửa mặt xong, nằm lên giường định đọc vài trang sách thì thấy ánh nến quá yếu, mắt đang nhức nhối, thế là nằm vật ra ngẩn người. Trong đầu không kìm được mà trôi qua những cảnh Bạch Hiền hôn nàng ngày hôm đó. Cảnh tượng đó, nàng đã từng nghĩ đi nghĩ lại cả ngàn vạn lần, mỗi lần đều cảm thấy tim đập rộn ràng, ngất ngây. Nàng đang nghĩ ngợi thì bỗng nghe thấy giọng lo lắng của chú tư ngoài cửa: “A Vân, A Vân!” Cố Vân vội vã chạy ra. Chú tư dáng vẻ lo lắng vô cùng: “… Cái thằng… thằng họ Bạch kia, nó đã đến nhà trưởng tộc, đấm cho trưởng tộc bất tỉnh, lại lôi con trai thứ năm của trưởng tộc ra ngoài, giờ này không biết đi đâu…” Con trai thứ năm của trưởng tộc, chính là kẻ trêu ghẹo Cố Vân. Cố Vân vô cùng sợ hãi. “Hắn đi đâu?” Cố Vân vội hỏi. Chú tư còn lo lắng hơn cả nàng: “Không biết…” Trưởng tộc trong làng chính là “bô lão”, là người lập quy củ, đắc tội với hắn sợ rằng chỉ có nước bị đuổi khỏi làng. Nhà Cố Vân còn có ruộng đất ở đây, một khi bị đuổi khỏi làng thì những thửa ruộng kia sẽ bị sung công. Người trong tộc sẽ làm vậy. “Cái này…” Cố Vân vội vã chạy ra ngoài. Nàng không hiểu sao, nhưng lại cảm thấy Bạch Hiền sẽ đến cái bờ sông ngày hôm đó, vì hôm đó nàng bị con trai trưởng tộc trêu ghẹo chính là ở đó. May mắn thay hôm nay trăng sáng, Cố Vân vừa đi vừa gọi, cuối cùng cũng tìm được Bạch Hiền. Bạch Hiền đã ném con trai trưởng tộc xuống sông. Người kia không biết là giả ngất hay thế nào mà không nhúc nhíchCố Vân sợ tái mặt: “Anh Bạch, anh đừng giết người!”

“Hắn đáng chết!” Bạch Hiền nghiến răng. Cố Vân hoảng sợ tột độ: “Đừng, giết người là phải đền mạng, đây không phải Thượng Hải, cũng không phải Hồng Môn của các anh…”

Bạch Hiền ngẩn ra. Hắn vô thức buông tay. Con trai của tộc trưởng liền ngạt nước. Có lẽ cũng tỉnh táo lại, hắn nhanh chóng bật dậy, mắng lớn bằng tiếng địa phương, rồi tự mình tè ra quần và chạy mất. Cố Vân đổ đầy mồ hôi, đúng giọng Bạch Hiền: “Anh Bạch, anh lên đây.”

Trên đường về, cô đi rất nhanh. Bạch Hiền đi theo sau, không dám nói gì, trong lòng lo lắng, nghĩ rằng Cố Vân lúc này chắc chắn đang rất tức giận. Khi về đến nơi, tư thúc và tư thẩm lo lắng chờ cô. Tư thúc nói với Cố Vân: “Con bé, con thậm chí còn đưa ông này đi vào ban đêm, ngày mai những người trong tộc chắc chắn sẽ ngăn ông ta lại. Họ sẽ không cho phép người ngoài đến làm loạn. Con cũng đi luôn đi, coi như chưa từng trở về. Trong tộc ta còn có những người lớn, khi con không còn ở đây, ta có thể nói chuyện thay con, dù sao thì con cũng chỉ là một đứa trẻ.”

Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1734: Gặp rắc rối cục đá" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất