Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn!

Chương 1733: Lời đàm tiếu

Chương 1733: Lời đàm tiếu

Cô Vân còn tưởng là chú bốn. Nào ngờ, khi mở cửa ra thì lại thấy con trai của trưởng tộc. Người đàn ông này trông độ đôi mươi, vẻ mặt ranh ma, nhìn Cô Vân chăm chú: “Em gái, em đừng khách sáo, anh tự bắt được cá này đấy.”

Mặt Cô Vân hơi tái. Nếu cô có chút tự trọng, cô sẽ đóng cửa, đuổi người này ra ngoài. Nhưng tính tình cô thực sự mềm yếu, dù có khó chịu đến đâu, bề ngoài cô cũng không làm khó ai. “Không cần đâu, nhà tôi vẫn còn.” Cô Vân nói, “Tôi không thích ăn cá lắm.”

“Vậy em thích ăn gì?” Người đàn ông bước vào cửa. Hắn muốn đi tiếp vào trong thì nhìn thấy Bạch Hiền. Bạch Hiền thực sự rất cao. Ở vùng nông thôn Giang Nam, những người đàn ông học thức có thân hình không mấy lý tưởng. Con trai của trưởng tộc, vóc dáng ở mức trung bình trong làng, không đến nỗi lùn. Nhưng khi đứng trước mặt Bạch Hiền, cả người hắn đột nhiên như một thanh niên không đủ tuổi. Trương Tân Mi trước kia cũng là người cao lớn, nhưng cũng thấp hơn Bạch Hiền một cái đầu. “Anh làm gì thế?” Bạch Hiền mặt đanh lại, đứng chắn ở cửa, hướng mắt về phía Cô Vân. Cô Vân hiểu ý, lập tức lui lại sau hắn, đi vào trong. Con trai của trưởng tộc gọi hắn bằng tiếng địa phương, cô giả vờ như không nghe thấy. Một lát sau, Bạch Hiền đã đuổi kẻ đó đi. Cô Vân rất muốn kể lại rằng, hồi Trung thu trước, lúc bên kia đang đánh cá đường, cô đứng đợi ở bên cạnh, con trai của trưởng tộc đã sờ soạng vào eo cô từ phía sau. Cô chắc chắn rằng đó là cố ý, có chút lưu manh. Vì thế hồi đó cô đã tức đến phát khóc. Cô không kể cho Bạch Hiền nghe câu này. Bạch Hiền đuổi con của trưởng tộc đi rồi, quay lại bảo Cô Vân: “Cô Cố đừng sợ, loại người này ỷ mạnh hiếp yếu, sau này cô đừng nhẹ nhàng với hắn nữa.”

Cô Vân gật gật đầu. Buổi chiều hôm đó vô cùng yên tĩnh. Hai người họ ngồi trước bàn. Ban đầu Cô Vân dạy hắn, sau khi dạy xong, hắn luyện tập từng chút một, còn cô ngồi bên cạnh viết gì đó. Bạch Hiền thấy cô chăm chú liền lén nhìn trộm cô. Nhiều lần như vậy, thấy cô vô cùng tập trung, Bạch Hiền xem luôn một mạch. Bên cạnh cô, vẻ đẹp tinh tế như vẽ, nhưng có nét dịu dàng tươi tắn bẩm sinh. Cô làm việc không nhanh, nói chuyện cũng chậm, sự dịu dàng tựa như được khắc sâu vào cốt cách của cô, chỉ thoáng lóe thôi cũng được chấm phá thật nhẹ lên đuôi lông mày. Trong phong thái ấy có nét rất đáng yêu. Cô Vân nghỉ giải lao, tình cờ bắt gặp ánh mắt hắn. Ánh mắt ấy va vào trái tim cô, cô vội vàng dời mắt đi. Cô dường như còn nghe thấy tiếng tim mình đập. Vừa dồn dập vừa đau tai đau tim. “Cô Cố, cô đang viết gì vậy?” Mất một lúc khá lâu, cô mới nghe thấy Bạch Hiền hỏi. Cô Vân không biết phải trả lời thế nào. Cô đợi sự bối rối trôi qua, mới nói: “Một chút tiểu thuyết, kể về một tình hình thời sự gần đây.”

Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1733: Lời đàm tiếu" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất