Chương 1736: Chúng ta cùng một chỗ qua
Năm người thợ săn xuất thân, thông thạo các loại bẫy. Ông nói cho Bạch Hiên, nếu đêm hôm sợ hãi, nên đào một lớp bẫy bảo vệ ở bên ngoài, chỉ có bản thân cần đề phòng. Bạch Hiên học rất chăm chú. Sau hai ngày, ban đêm không có gì bắt được, con thú sẽ không đến gần nơi này. Nhưng khu rừng động đậy, có tiếng hú xa xa, khiến Cố Vân rất sợ hãi. Đêm cô không ngủ được, ban ngày có nắng cũng ngủ không được, tinh thần vô cùng sa sút. Mặc dù Bạch Hiên ở bên cạnh cô. “… Anh có thể ngủ chung với em không?” Tối hôm đó, Cố Vân chủ động hỏi anh. Bạch Hiên cứng người từ đầu đến chân. Anh nín thở. “Em sợ.” Cố Vân nói, “Hai chúng ta cùng một giường chăn, không ngại gì cả.”
Lúc cô nói, mặt đã đỏ bừng. Tối hôm đó, Bạch Hiên quả nhiên mang chăn gối của mình đến. Cố Vân đơn giản rửa mặt rồi bò lên giường trước. Đấy không được gọi là giường, chỉ là một lớp ván gỗ trên sàn đất, phủ tre và cỏ tranh dày, không thể so sánh với nhà cửa. Sau khi cô ngủ say, Bạch Hiên mới lên giường. Anh mặc quần áo chỉnh tề. Trong màn đêm vẫn có âm thanh, có thể vì cô không ngủ ngon trong mấy ngày nay nên tinh thần không tốt, cũng có thể vì bên cạnh có người khiến cô cảm thấy an toàn, nên mơ màng mà lòng rất thảnh thơi. Bên này cô yên bình, nhưng bên kia Bạch Hiên lại sôi sục như sóng biển. Tai anh vẫn vo ve như thôi thúc trái tim thêm bất an. Dục vọng trong lòng bắt đầu dậy sóng. Anh tưởng tượng tới cảnh tay năm ngón của anh và cô đan xen, da thịt đan vào nhau rực lửa. Qua lớp chăn của nhau, gối anh có thể chạm tới chân cô. Anh chần chừ một chút, rồi thử dò xét đưa gối đến gần. Cố Vân không phản ứng gì. Bạch Hiên đưa gần thêm, chờ đợi rất lâu, cuối cùng vẫn không kiềm chế được. Sau đó, anh nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng và đều đều của Cố Vân, cô đã ngủ say. Còn anh thì quyến luyến mãi không đi. Gần tới sáng, anh cảm thấy người bên cạnh có động tĩnh, Cố Vân lật người. Bạch Hiên hỏi cô: “Sao vậy?”
Cố Vân ngồi dậy: “Em khát quá.”
Bạch Hiên vội đi rót nước cho cô. Sau khi uống nước, cả hai đều mất hết cơn buồn ngủ. Đêm sắp tàn, họ nằm lặng lẽ, thấy nhịp thở của mình không đều, riêng mỗi người đều nín thở. Sau đó, Cố Vân hỏi Bạch Hiên: “Chúng ta… Có muốn ở bên nhau không?”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1736: Chúng ta cùng một chỗ qua" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này