Chương 1848: Khẳng định phải theo đuổi ngươi
Nhan Khải mạn phép mời Trần Tố Thương đến phòng mình, phòng ấy ở trọ hạng ba, không mở đèn điện, cũng không có quạt máy. Phòng hơi ngột ngạt, mùi cũng khó chịu. Anh đắn đo, nghĩ vẫn nên đề nghị cùng cô ra ngoài. “… Cô đến Tĩnh Lương thế nào?”, Trần Tố Thương hỏi anh. Nhan Khải cũng muốn hỏi vấn đề này. “Kiều Tư muội đến đây, nói em gái mất mạng, nhưng chết một cách bí ẩn, cô ấy muốn đến đây để xem xem có thể có điều gì bất thường. Nhưng anh ấy đã đi hơn mấy tháng rồi mà không có tin tức gì. Tôi không có việc gì làm nên quyết định đến đây tìm anh ấy”. Cũng tiện thể hy vọng có thể gặp được cô ở Quảng Tây… Nhan Khải nghĩ vậy nhưng lại không nói ra, chỉ hỏi một cách rất khách sáo: “Còn cô? Cô đến đây một mình, đạo trưởng đâu?”. Anh chỉ hỏi về đạo trưởng mà không hỏi Viên Tuyết Nghiêu. Không nhắc tới anh thì coi như anh không tồn tại. “Sư phụ đã đi Việt Nam rồi”, Trần Tố Thương giải thích, “tôi đến Tĩnh Lương là để tìm sư phụ. Tôi cũng có một số việc cần làm ở đây”. “Quân đội Pháp vẫn chưa rút khỏi Việt Nam, Việt Nam rất nguy hiểm”, Nhan Khải nói ngay, “Mình cô đi sao được? Nếu tha thiết đi đến vậy thì để tôi đưa cô”. Trần Tố Thương cười: “Tôi cũng có việc riêng của mình cần làm. Lúc sư phụ đi đã hẹn với tôi rằng nếu không tìm thấy sư phụ thì sẽ gặp nhau ở Tĩnh Lương. Tôi chưa chắc đã đi đâu”. Nhan Khải từ từ thở phào. Hết câu hỏi này, cả hai đều ngập ngừng không biết phải nói gì tiếp nên đã chìm trong im lặng trong cả một phút. “Cô ở đâu vào đêm này?”, Nhan Khải lại hỏi, “Khách sạn này bẩn quá”. “Tôi có chỗ rồi”, Trần Tố Thương cười. Nhan Khải được đà lấn tới: “Có thể dẫn tôi theo không? Khách sạn này tệ quá, tôi đúng là không thể ở lại lâu hơn được nữa”. Trần Tố Thương đành im lặng. Nhan Khải thăm dò không thành. Họ đã ly hôn. Khi ly hôn, Trần Tố Thương đã nói rõ ràng với anh rằng cô muốn ở bên Viên Tuyết Nghiêu, có lẽ cô cần tránh điều tiếng. “… Cô chịu đựng thêm một đêm đi, tôi ở đây cũng quen biết đôi chút, mai hỏi người quen xem có thể mượn được nhà không”, Trần Tố Thương đắn đo một lát rồi mới nói tiếp. Nhan Khải đành phải chấp nhận vì không thể tỏ ra khó chịu. Anh lại hỏi về Singapore: “Cô đã bao lâu rồi chưa về Singapore? Mẹ cô có nhớ cô không?”. “Đi rồi thì tôi không trở về nữa. Khi đi, tôi đã nói với bà rằng tôi sẽ đi mười sáu tháng và bà cũng đồng ý”, Trần Tố Thương nói, “Cậu cả với Ngọc Tảo cũng bảo cơ thể bà ấy đã ổn hơn, không phải lo”. Mười sáu tháng… Tại sao lại là mười sáu tháng? Giống như cô có điều gì khó nói lắm, Nhan Khải muốn hỏi cho ra nhẽ nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Anh muốn hút thuốc nhưng tiếc là gói thuốc trong túi đã hết sạch. Anh đá một viên sỏi bên vệ đường bay đi thật xa, tạo nên tiếng kêu lanh lảnh trong đêm ấm áp tĩnh lặng. “Gần đây cô thế nào?”. “Tôi đi Nam Kinh”. Cả hai cùng thốt lên câu này sau một khoảng im lặng ngắn ngủiTrần Tố Thương giật mình: “Anh đi Nam Kinh ư?”
Nhan Khải cười nói: “Đúng, anh đi Nam Kinh. Khi ở Manila, lòng anh cứ bồn chồn, muốn ra ngoài đi đâu đó. Anh cũng đến nhà những người thân quen của em, chính là người anh cả của em đó.”
“Anh cả nào?”
“Họ gọi anh ấy là Bình Cương hay sao ấy…”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1848: Khẳng định phải theo đuổi ngươi" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này