Chương 1847: Là duyên phận kỳ ngộ
Một cô gái đi vào sượt qua người Nhạn Khải, Nhạn Khải bất ngờ với tay giữ lại. Cô gái toàn thân cứng đờ, tinh thần cực kỳ cảnh giác, quay đầu nhìn chằm chằm Nhạn Khải, đầu ngón tay thoáng lóe lên. Ánh sáng trong mắt Nhạn Khải từ từ mờ nhạt, rất ngại ngùng giải thích với đối phương: “Xin lỗi cô nương, tại hạ nhận nhầm người”
Tương mạo cô gái nhìn nghiêng rất giống Trần Tố Thương. Nhưng nhìn chính diện lại không giống lắm. Có lẽ nhìn nghiêng cũng không giống, chỉ là chính Nhạn Khải nảy sinh nghi ngờ, đặc biệt là sau khi đến Quảng Tây, hắn càng thêm ngờ vực Trần Tố Thương cũng ở đây. Nhưng không có lý do. Cô gái rất trẻ trung, ngũ quan đoan chính, dung mạo thanh tú, có thể coi là một mỹ nhân. Chỉ có điều mắt của cô, tròng mắt đặc biệt đen, vì thế trông có vẻ hơi u ám. Cô ngắm nghía Nhạn Khải, dường như đang nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của hắn, sau đó cô gái mấp máy môi, nhanh chóng thốt ra vài câu gì đó. Cô nói rất nhanh, Nhạn Khải không hiểu: “Gì vậy?”
Cô gái dường như còn sửng sốt hơn, vội lùi lại mấy bước, thậm chí còn thở dồn dập. Cơ thể cô hơi run rẩy, gắt gao nhìn chằm chằm Nhạn Khải, giống như một con thú nhỏ mắc bẫy. Nhạn Khải chẳng hiểu tại sao nữa. Hắn có phần mơ hồ biểu lộ, khiến tinh thần cô gái thư giãn hơn đôi chút, quay người nhanh chóng bước lên lầu hai của khách sạn. Khách sạn là một tòa nhà gỗ cổ xưa chật hẹp, thang lầu gỗ bị cô gái dẫm lên kêu răng rắc loạn cả nhà. Nhạn Khải mơ hồ cảm thấy mình gặp rắc rối. Hắn đi tới quầy hàng, nói chuyện vài câu với người chủ quầy nửa sống nửa chết, muốn một phòng khách hạng thấp ở phía sau. Không phải hắn không muốn lên lầu, mà là vừa rồi dáng vẻ cô gái nhanh chóng nói chuyện có phần giống các đạo trưởng đọc chú ngữ, Nhạn Khải thấy mình vẫn tránh đi cho thỏa đáng hơn.
Phòng khách hạng thấp rất nhỏ, mùi mốc xông vào mũi, chăn chiếu trên giường thì vừa bẩn vừa lộn xộn, cửa sổ là một lớp giấy dầu mỏng manh đã rách nát, muỗi và ruồi bay lung tung; góc gầm giường, mấy con chuột rình rập từ từ ló đầu ra xem xét. Nhạn Khải: “…”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1847: Là duyên phận kỳ ngộ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này