Chương 1894: Tái hôn hôn lễ
Gia đình Trần Định rời xa Singapore, Tô Mạn Lạc bỏ nhà ra đi cùng Trần Tố Thương đều trở thành tin tức xôn xao. Bởi vì họ đều liên quan ít nhiều đến Trần Tố Thương, thêm vào dư luận chưa hạ nhiệt nên lại bị mang ra chế nhạo. Nói một cách đơn giản, Trần Định và Tô Mạn Lạc đều đã mất hết sĩ diện, phải bỏ chạy trối chết. Cũng vì Tô Mạn Lạc và Trần Định làm ầm ĩ như vậy, Trần Tố Thương đã trở thành người nổi tiếng ở Singapore, thậm chí còn nổi tiếng hơn cả những ngôi sao điện ảnh hàng đầu. Đám cưới của cô ấy đặc biệt được báo chí quan tâm, liên tục theo dõi và đưa tin. Trong chớp mắt, đã đến ngày mùng 8 tháng 10. Đám cưới của Trần Tố Thương, bạn bè và người thân đã đến từ sớm. Nhan Khải thay lễ phục chú rể, đứng trước gương chỉnh trang cẩn thận, nghĩ đến lý tưởng mà chàng từng có: Nếu lấy lại kết hôn, nhất định phải cưới người con gái mà mình yêu. Lý tưởng đã được thực hiện, lại cũng đúng là người đầu tiên khiến mình cảm thán khi xưa. Nhan Khải nhịn không được cười. Đồng thời, chàng lại không khỏi thấy hơi căng thẳng. Lần này, tuyệt đối không được mắc sai lầm gì. Nhan Kỳ cùng hai cô em gái và người em họ Tư Ninh An đẩy cửa vào, thấy anh cả ngây ngây ngô ngô cười, họ đều mừng phát điên. Mấy người cười đến the thé, làm Nhan Khải giật mình. Nhan Khải mở cửa phòng ra. Chàng mặc vest màu đậm, cùng với áo sơ mi cùng tông. Bộ vest thẳng thớm tôn lên dáng người cao lớn khôi ngô anh tuấn khác thường của chàng. “Làm sao vậy?” Chàng cau mày nhìn đám em quỷ sứ của mình, “Các em không đi chơi ở sảnh tiệc sao?” “Vẫn chưa bắt đầu mà.” Nhan Kỳ giải thích, “Chúng em đến xem anh trước, rồi mới đi thăm chị dâu.” “Đi thôi, chỗ này chẳng có gì hay ho.” Nhan Khải nói. Nhan Kỳ cười trộm: “Anh, anh căng thẳng không?” Nhan Khải gõ trán cô bé một cái: “Muốn xem anh lên bờ xuống ruộng? Bình thường anh trai thương các em lắm, có còn lương tâm không?” Nhan Kỳ ôm trán, cảm thấy người đàn ông trước mắt sắp đến ngày đại hôn của mình thật chẳng biết lý lẽ. Cô bé quay người kéo tay hai em rồi hô Tư Ninh An. Tư Ninh An chậm chạp hơn mấy bước. “Khải ca, anh trai tớ có gửi quà cho anh.” Tư Ninh An đưa cho Nhan Khải một chiếc hộp nhỏ, “Anh ấy bảo là quà cưới dành riêng cho anh, chị dâu của tớ cũng gửi một đôi cho tẩu tử.” Nhan Khải nhận lấy. Tư Khai Xương tặng là mẫu đồng hồ mới nhất, vỏ bằng bạch kim, chế tác tinh xảo. Đây là mẫu tình nhân số lượng có hạn, toàn châu Á không có, Tư Khai Xương đã cố tình đến tận châu Âu để mua trước đó mấy ngày. Bởi vì Nhan Khải và Trần Tố Thương đã từng xem tạp chí tại nhà Tư gia, rồi bình luận rằng đôi đồng hồ này rất đẹp, rất thích hợp để hai người họ đeo, nhưng tại Singapore lại không có hàng. Lúc đó Tư Khai Xương cũng ở đó. Anh ta vốn kiệm lời, chỉ liếc mắt qua chứ không để tâm, nhưng ngờ đâu lại nhớ kỹ. “Thay tôi cảm ơn Khai Xương.” Nhan Khải nhận lấy quà của người em họ, đeo lên cổ tay. Đồng hồ hơi lạnh, kim đồng hồ hoạt động linh hoạt, phát ra tiếng tích tắc nhỏ, rất chói tai. Tư Ninh An tặng xong quà, cười rồi quay người đi. Nhan Khải nhìn chiếc đồng hồ, nhớ lại mỗi lần mình đi ra ngoài đều bắt các em phải đưa quà, không nghĩ rằng cuối cùng cũng được nhận quà đáp lễ, điều này cũng rất hiếm thấy. Chiếc đồng hồ này đã xua tan sự bồn chồn của chàng. Nhan Khải cũng nhớ lại rất nhiều thời khắc ngọt ngào, đặc biệt là khoảng thời gian ở Quảng Tây. Bỏ qua những ký ức lo lắng sợ hãi, chỉ còn lại sự tin tưởng của hai người dành cho nhau. Nhan Khải đang đợi. Thời gian trôi qua chậm chạp lạ thường, chàng đi đi lại lại trong khuôn viên. Trương Tân Mi đến tìm chàng. Anh ấy còn mang theo cả cô con gái nhỏ Trương Tuyên Kiều. “Đồng hồ đẹp lắm.” Anh ta nóiNhan Khải lấy hoa sen xuống cho chàng xem: “Khải Xương tặng”.
“Hắn đúng là có lòng đấy”. Trương Tân Mi nói, “Lần trước hắn đích thân ra ngoài chọn cho Tuyên Kiều băng hoa xinh đẹp lắm, thế này mới xứng đáng gọi là cậu”.
Sau đó chàng hỏi Nhan Khải: “Nếu gặp căng thẳng thì nói cho ta biết, ta dẫn chàng ra ngoài uống rượu”.
Nhan Khải lắc đầu: “Chiều ta phải đến phủ Tư tướng đón A Lê về quán trọ dùng cơm, không thể uống rượu”.
Người hầu báo có điểm tâm ngon, lừa Trương Tuyên Kiều đi nơi khác. Trương Tân Mi ngồi xuống trò chuyện cùng chàng: “Chàng có thắc mắc gì thì hỏi ta cũng được. Đám cưới thế nào, ta chẳng ngại kể lại cho chàng biết đâu, làm sao để vợ chàng hạnh phúc nữa”.
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1894: Tái hôn hôn lễ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!