Chương 1895: Thê tử hạnh phúc
Cô dâu Trần Tố Thương nắn nắm váy cưới thành một cục. Cô miễn cưỡng nằm xuống, toàn thân bủn rủn, không muốn rời khỏi giường. Có lẽ cô biết rằng nên tháo đồ trang sức và thay váy cưới. Y phục của Nhan Khải không biết bị ném đâu, tay anh bận rộn lục tung tìm trong phòng nhưng không cởi váy cưới của Trần Tố Thương, nhất quyết không cởi. Sau đó, anh cũng chán nản. Anh đứng dậy trước, đi tìm áo ngủ để mặc rồi ngồi xuống bên giường: “Có muốn anh bế em đi tắm không?”
Người Trần Tố Thương hơi đau, nghe vậy, cô vẫn cố gắng vùng dậy: “Không cần.”
Cô vẫn cho rằng nhà vệ sinh là nơi riêng tư tuyệt đối, bất kể là đi vệ sinh hay tắm rửa, đều không nên có người thứ hai ở đây. Cô khẽ nhúc nhích, đột nhiên hít vào một hơi lạnh. “Sao vậy?” Nhan Khải rất lo lắng. Anh sợ mình làm cô ấy bị thương. Khi tình đến cao trào, anh cũng có chút mất kiểm soát, không ngờ lại như vậy. “Đầu em bị…” Trần Tố Thương nghiêng đầu. Trong lúc lộn xộn, tóc cô bị chính cô kéo rối với dây chuyền. “Để anh gỡ.” Nhan Khải kéo đầu cô lên. Trần Tố Thương nghiêng đầu, nửa người nằm trong ngực anh. Dây áo ngủ của anh không được buộc chặt, để lộ nửa bộ ngực, Trần Tố Thương có thể nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn của anh. Thân hình anh ấy thực sự đẹp. Trần Tố Thương chỉ từng nhìn thấy cơ thể đàn ông, có lẽ là người thầy không quan trọng nọ của cô, Nhan Khải cũng không kém gì người thầy kia. Cô hơi nhắm mắt, đột nhiên mặt đỏ đến tận mang tai. Nhan Khải mất một lúc, mới lấy được tóc cô ra. Trần Tố Thương đứng dậy, nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh. Cô mất chín bò hai hổ mới cởi được váy cưới, nhẹ nhõm thở phào. Váy cưới đã mất dáng, Trần Tố Thương không muốn để ý đến nữa, trực tiếp ném sang một bên. Cô tắm rửa xong, mới biết được Nhan Khải đi tắm ở nhà vệ sinh dành cho khách bên ngoài. Hai người đổi áo ngủ. Nhan Khải rất tự nhiên bế cô vào lòng. Ngón tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, vuốt ve làn da của cô. Anh nhớ lại chuyện vừa rồi, những hơi thở nhẹ nhàng của cô, nhiệt độ làn da, từng chút từng chút hiện lại trong đầu anh, đúng là muốn ăn xương mới biết thịt nó ngon. Anh lại thấy nóng ran. Nhưng mà, thế nào mới được tính là bình thường? Giả sử thuận theo bản năng, có thể làm cô đau không? Lòng Nhan Khải trào dâng, ôm chặt cánh tay cô, gần như muốn ép cô vào ngực. Trần Tố Thương bị anh đè đến nỗi không thở nổi. “… Sao vậy?” Cô hơi ngước mắt. Đầu giường còn thắp ngọn đèn da cam Tiểu Dạ, đôi mắt cô bị màu vàng ấm áp này làm dịu lại, trông thật say đắm. Nhan Khải theo bản năng của mình, hôn lên môi cô, từ kẽ răng hỏi cô: “Anh được chứ?”
Trần Tố Thương: “…”
Cô bị Nhan Khải hôn đến choáng váng, trong đầu không còn một chút lý trí nào. Cô đã đồng ý như thế nào, cô không nhớ, chỉ có thể dựa theo nhịp điệu đung đưa nhịp nhàng của Nhan Khải. Sáng hôm sau, Nhan Khải cố ý hỏi cô: “Em khó chịu không? Có làm em bị thương không?”
Truyện "Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! Chương 1895: Thê tử hạnh phúc" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!