Chương 3
Ta cũng họ Thẩm, nương ta cũng họ Thẩm, thế là ta liền phóng tầm mắt, dời sự chú ý lên người tiểu thế tử.
Dưới sự dụ dỗ khéo léo của ta, Tiêu Tầm rốt cuộc cũng lộ ra đôi mắt "cao thượng" đầy trí tuệ, soi rọi lên người tiểu thế tử, dò hỏi được một phong tin tức khá nhìn được: nương đệ ấy họ Thẩm, đệ ấy họ Thẩm, ngay cả con chó nhà đệ ấy nuôi cũng mang họ Thẩm.
Ta như nhặt được chí bảo, vội vội vàng vàng muốn lập tức tiến phát về hướng Hầu phủ.
Ngặt nỗi, vị tiểu Hầu gia kia lại lỡ đắm say tay nghề dao thớt của đại tẩu Thượng Quan nơi trù phòng nhà ta, sống chết cũng không chịu đi.
Tiêu Tầm đè lại cánh tay đang vung vẩy lưu tinh chùy của ta, rồi thuần thục ra tay... hạ độc.
Tiêu Tầm nói, huynh ấy muốn "làm công" cho ta.
Nghĩa là ở bên cạnh ta làm một vài việc vặt trong tầm tay, chỉ cần tùy ý nhận chút tiền công là được.
Huynh ấy còn tiết lộ thêm, có một vị thần bí nhân đang muốn mua tin tức về Thẩm Kiều Kiều.
Gần đây huynh ấy mới biết, ta chính là Thẩm Kiều Kiều kia.
Huynh ấy có thể một mặt truyền tin tức cho vị thần bí nhân đó, mặt khác lại âm thầm điều tra xem kẻ đó là ai, biết đâu chừng lại tra ra được manh mối về nương ta, như vậy sẽ có ích cho ta.
Ta duyệt, cảm thấy ý kiến này vô cùng thứ lỗi cho ta không tìm được từ nào chê, quả không hổ danh là người có nhân cách cao thượng. Tiện tay, ta liền thưởng cho huynh ấy một thỏi bạc.
...
Ta và Tiêu Tầm dẫn theo đoàn người của thế tử đến Hầu phủ. Mấy ngày bị "giam giữ" vừa qua, bọn họ rõ ràng là béo lên trông thấy, mặt mũi ai nấy đều tròn trịa ra.
Lúc đi đường, họ còn nói nói cười cười vô cùng vui vẻ với hai chúng ta.
Hai đứa ta nghiễm nhiên trở thành anh hùng cứu thế tử khỏi miệng cọp của đám sơn tặc, được đích thân Hầu gia tiếp kiến.
Thế nhưng, vừa bước chân vào đại sảnh, ta liền bất động thanh sắc. Phía sau Hầu gia, chẳng phải là tên đại hán mặt đen từng bị hai đứa ta nhìn trộm lúc tắm đó sao!
Ta thì sao cũng được, dù sao kẻ bị phát hiện lúc đó là Tiêu Tầm.
Thế là ta liền đẩy mạnh Tiêu Tầm ra phía trước, tận mắt chứng kiến những biến đổi vi diệu trên cơ mặt của tên đại hán nọ.
Mà này, không ngờ sức lực của Tiêu Tầm lại lớn đến vậy, huynh ấy cấu ta một phát rõ là đau.
Hầu gia không tiếc lời ngợi ca khen thưởng chúng ta, suýt chút nữa là sụt sùi nước mắt ngắn dài để bày tỏ nhi tử này đối với ông ta trân quý đến nhường nào.
Hai đứa ta có lệ ứng phó cho qua chuyện, chỉ muốn sớm ngày chuồn lẹ.
Bản án tử hình treo cuối cùng cũng kết thúc, hai ta thuận lợi giữ mạng trở ra. Nụ cười trên mặt còn chưa kịp tắt, thì lại đụng ngay tên đại hán mặt đen kia.
Cái gì gọi là vận mệnh bài bố? Chính là thế này đây.
Ta thật không hiểu nổi Tiêu Tầm sao lại thiếu cốt khí đến thế, huynh ấy vậy mà lăn đùng ra ngất xỉu ngay tại chỗ, đây là muốn giả chết sao?
Ta nghĩ huynh ấy đã đẩy ta vào thế lưỡng nan khó bề chọn lựa, cho nên ta dứt khoát đẩy luôn huynh ấy về phía đại hán mặt đen.
Ta và đại hán bốn mắt nhìn nhau, ta nặn ra một nụ cười vô cùng hiền hòa, lương thiện.
Hẳn là hắn đã bị sự lương thiện của ta làm cho cảm động, hai mắt đỏ bừng, kẹp chặt Tiêu Tầm dưới nách rồi sải bước rời đi.
Nghĩ lại thì đúng là có chút cảm giác tội lỗi thật, nhưng ta vốn chẳng phải kiểu nữ tử đa sầu đa cảm, hay thương xuân tiếc thu, nên không có cảm giác đó cũng chẳng sao.
Tiêu Tầm cần có một cuộc thử thách.
Huynh ấy sẽ trở thành một Tiêu Tầm tốt đẹp hơn.
Ta ở trong lòng thầm lặng cổ vũ cho huynh ấy.
...
Ta đi tìm tiểu thế tử, bảo đệ ấy dẫn ta đi kiến diện nương của đệ ấy.
Thẩm phu nhân khoác trên mình bộ hoa y bằng lụa là gấm vóc sang quý, gương mặt tuy đã hằn in vết tích của tuế nguyệt, nhưng vẫn thấp thoáng dung nhan của một tuyệt thế mỹ nhân thời trẻ.
Sau khi nghe xong câu chuyện của ta, bà không kìm được mà che miệng ai oán than khóc: "Kiều Kiều ơi, Kiều Kiều đáng thương của ta ——"
Nói thật, ta vốn không nhớ rõ dáng vẻ của nương ta ra sao nữa. Bà ấy gọi ta như vậy, ta suýt chút nữa đã muốn bò nhào tới mà gọi một tiếng "Nương" rồi.
Chỉ là do chưa kịp giảm tốc độ, lúc đầu gối chạm đất thì nửa thân trên lỡ nghiêng một cái, cây đại thiết chùy của ta liền "xoảng" một tiếng rơi thẳng xuống sàn.
Nhìn cái miệng há hốc và thần sắc kinh hãi tột độ của phu nhân, ta lập tức ngộ ra, bà ấy tuyệt đối không phải nương ta.
Nương ta năm xưa dùng cây thiết chùy còn to hơn của ta nhiều.
Nhưng phu nhân nói, bà biết nương ta đang ở đâu, có điều hiện tại chưa thể tiết lộ, một tháng sau nhất định sẽ nói cho ta biết.
Bà nói làm vậy là để bảo hộ ta, ta tin.
Bởi vì ngoài tin bà ra, ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Bước ra khỏi viện của phu nhân, ta bắt đầu đi tìm Tiêu Tầm.
Huynh ấy không thể chết được, huynh ấy còn phải giúp ta làm rất nhiều việc mà ta không làm nổi, ví như cái trò lừa gạt, tống tiền, gài bẫy người ta chẳng hạn.
Một người có nhân cách cao thượng như thế, ta sống phải thấy người, chết phải thấy xác!
Nhưng sự thật chứng minh, ta đã quá coi thường huynh ấy rồi.
Thời điểm ta tìm được huynh ấy, huynh ấy đang ở trong đình hóng mát bên bờ hồ, dịu dàng kẻ mày tô son cho một vị một cô nương trẻ tuổi, hai người còn ghé sát sát vào nhau nữa chứ.
Nha, thật là lợi hại nha!
Đại hán mặt đen đứng một bên, giận mà không dám nói, chỉ sợ gã mà trợn mắt thêm chút nữa thì nhãn cầu sẽ rớt luôn ra ngoài.
“Uyển Dung tỷ tỷ vốn dĩ là bậc thiên tư tú lệ, tiểu nhân chỉ cần điểm xuyết chút đỉnh cho tỷ là đã đủ khiến các vị tiểu thư khác phải ghen ăn tức ở rồi.
Haiz, chung quy vẫn là do cốt cách của Uyển Dung tỷ tỷ quá tốt, chứ đổi lại là kẻ khác, có họa thế nào cũng chẳng thể bộc lộ hết thảy vẻ kinh diễm này…”