Chương 2
Ta ngồi xổm trên bờ tường, ánh mắt sáng quắc.
Nữ thổ phỉ đang đi tìm nương, tên thầy bói bảo đi về phía Tây, thế là ta liền trèo lên tường phủ Lục vương gia.
Phủ đệ của hắn lớn lắm.
Sở dĩ ta ngồi xổm ở đây là vì... ta đang xem người ta tắm.
Đi tìm mệt rồi, cũng cần phải thư giãn tâm tình chút chứ.
Thế nên, khi ta bắt gặp tên thầy bói nhỏ cũng đang ngồi trên tường, hắn cũng đưa ra cái lý do y hệt, điều này chẳng phải quá đỗi bình thường sao?
Lúc ấy hai đứa ta vừa gặp đã hợp ý, ta thậm chí còn nhường cho hắn một vị trí có góc nhìn cực tốt.
Mỹ nhân nửa ẩn nửa hiện, tưởng tượng phong phú một chút còn có thể nghe thấy tiếng nước róc rách.
Yêu thích cái đẹp là bản tính của con người, bất kể nam nữ.
Ta nghe thấy tên thầy bói nhỏ lại lẩm bẩm: "Sắc tức thị không, không tức thị sắc... Đây chính là vẻ đẹp mông lung đặc hữu khi các nữ tử cổ đại tắm rửa sao, kích thích thật, kích thích thật..."
Ta nghĩ đầu óc hắn chắc có vấn đề rồi.
Chứ một người thông minh như ta còn chẳng hiểu hắn đang luyên thuyên cái gì, thì nhất định là lời điên khùng rồi.
Ta yên lặng thưởng thức cái đẹp.
Thế nhưng "cái đẹp" đột nhiên mở toang cửa, tạt một gáo nước lạnh vào mắt hai chúng ta.
Nhìn thấy "mỹ nhân" đột nhiên biến thành một đại hán mặt đen xì, ta luống cuống tay chân, một bạt tai... à không, một cước không nhịn được liền đạp tên thầy bói nhỏ văng xuống tường.
Ta nghe thấy hắn gào lên mắng nương ta, ta lại thầm hy vọng hắn có thể mắng ra được nương ta thật.
Nói tóm lại, khinh công của ta không tồi, nên tháo chạy vô cùng thuận lợi.
Khi ta từ vương phủ nhảy xuống, ở ngoài bờ tường lại phát hiện hai kẻ đang nằm bò rạp trên đất: An Khô và lão thầy bói.
An Khô vừa khóc vừa nói, hắn và lão thầy bói vừa gặp đã như đã quen từ kiếp trước, hắn đã nhận lão làm nghĩa phụ rồi.
Lão thầy bói ôm khư khư túi tiền của An Khô, khóc còn thảm thiết và xúc động hơn cả An Khô.
Ta đang định kéo An Khô chạy trốn, thì từ trên trời rớt xuống một "khối thịt" đè trúng người ta.
Thế là, trong tiếng la hét hỗn loạn, bốn người chúng ta — già trẻ gái trai, già yếu bệnh tật — chạy trốn có chút chật vật.
Cuối cùng, ta vẫn đưa cho tên thầy bói nhỏ một thỏi bạc.
Không phải vì ta đã đạp hắn xuống tường, mà là vì lúc hắn thoát thân... đã ngã nhào trúng cây thiết chùy sau lưng ta.
Trên chùy có gai, hắn bảo thứ này gọi là Lưu Tinh Chùy...
Ta hỏi hắn: "Ta đi tìm nương, tại sao ngươi cũng đi theo?"
Hắn từ trong ngực móc ra một xấp bài gỗ: "Thực ra, ta là một trinh thám."
Ta hỏi hắn đó là cái gì, hắn suy nghĩ nửa ngày mới bảo, đó là một nhân vật chuyên gánh vác mọi hiểm nguy về mình để mang lại sự tiện lợi cho người khác.
Ta thấy điều này thật cao thượng, chợt nhớ ra sơn trại của ta đang thiếu một người cao thượng như vậy.
Thế là... quyết định chọn hắn vậy.
Cho đến khi người trong trại truyền tin tới, bảo rằng vừa làm được một vồ "làm ăn lớn", ta liền biết ngay bọn họ lại gây họa rồi.
Ta vội vàng kéo Tiêu Tầm đang dưỡng thương trên giường dậy.
À đúng rồi, Tiêu Tầm chính là tên thầy bói nhỏ kia.
Ta thầm nghĩ, chuyện tìm nương đành phải để lần sau vậy.
Lúc đi hai người, lúc về thành đôi, trùng trùng điệp điệp quay về sơn trại.
...
Là những thổ phỉ chính tông, chúng ta cũng có đạo đức nghề nghiệp riêng của mình.
Nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, chúng ta đều kiên trì lấy đức phục người, giáo hóa chúng sinh.
Chỉ là trước đây chúng ta nghiên cứu chữ "Đức" chưa được sâu sắc cho lắm, nên thường bỏ qua bước này, khiến cho không ít người có sự hiểu lầm sâu sắc đối với sơn trại của ta.
"Hãy dùng nhân cách cao thượng của ngươi giáo huấn hắn, khiến hắn quy thuận chúng ta." Ta chỉ vào tên tiểu bạch kiểm trước mặt, nói với Tiêu Tầm, thuận tay nhét cho hắn một thỏi bạc.
Ta biết hắn mê bạc, mà ta thì lại chẳng có gì ngoài bạc cả.
Tiêu Tầm dùng ngón cái và ngón trỏ tạo thành một hình tròn, hành động kỳ kỳ quái quái.
Chưa đầy một nén nhang sau, Tiêu Tầm bước ra, vẻ mặt đầy khó xử.
"Lão đại, hay là thôi đi."
"Hắn là tiểu công tử của Hầu gia, hôm nay vừa mới hồi kinh liền bị các người tóm gọn rồi."
Ta hỏi hắn Hầu gia là cái thá gì, ta xuống núi mấy lần rồi mà chưa từng gặp qua Hầu gia bao giờ.
Hắn bảo, người ta chỉ cần dùng một cái tay là có thể san bằng cái sơn trại này của ta thành bình địa.
Vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm túc, ta lại tin rồi.
Tiểu thế tử thật là vui tính, da dẻ trắng trẻo mềm mại, trông cứ như một tiểu cô nương vậy.
Ta chơi đùa cùng đệ ấy suốt hai ngày mới biết, tiểu thế tử họ Thẩm.