Chương 3
Bùi Lẫm dựa người vào ghế làm việc, nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, sau đó tiện tay ném điện thoại sang một bên.
Người bạn thân Trương Từ đang ngồi trên sofa đối diện đặt tách trà trong tay xuống, ngước mắt nhìn hắn.
“Hứa Tinh Lộc?”
“Ừ.”
Trương Từ tựa lưng vào sofa, trong lòng có chút khó hiểu.
“Bảy năm trước, nhà họ Bùi ép cậu cưới Thẩm Ngâm Sơ, cậu sống chết không chịu, quay đầu lại cưới Hứa Tinh Lộc.”
“Bây giờ lại thích Thẩm Ngâm Sơ, tôi thật sự không hiểu nổi cậu.”
Nghe thấy cái tên Thẩm Ngâm Sơ, vẻ mặt Bùi Lẫm thoáng hiện lên một tia dịu dàng.
“Lúc trước là do tôi không biết cô ấy tốt đến thế nào.”
Bùi Lẫm không khỏi nhớ lại lần đầu tiên hắn chú ý đến Thẩm Ngâm Sơ trong một buổi tiệc rượu.
Khi ấy, cô mặc một chiếc váy đen, đứng giữa một đám đàn ông, ung dung bàn chuyện làm ăn.
Quyết đoán, dứt khoát, không chút do dự.
Cô giống như một viên minh châu chói mắt, chỉ trong khoảnh khắc đã thu hút ánh nhìn của hắn.
Sau đó, Bùi Lẫm lại chậm rãi bổ sung một câu.
“Cô ấy sinh ra đã định là vợ của tôi.”
Trương Từ im lặng một lúc, rồi vẫn không nhịn được hỏi:
“Còn Hứa Tinh Lộc thì sao? Nghe nói hai ngày trước cô ấy xảy ra chuyện.”
Nghe vậy, sắc mặt Bùi Lẫm trở nên lạnh nhạt, thản nhiên đáp:
“Chết rồi.”
Trương Từ sững người tại chỗ, rất lâu sau mới lên tiếng:
“Cậu cũng quá tàn nhẫn rồi đấy.”
“Hứa Tinh Lộc đối xử với cậu tốt như vậy. Khi cậu chẳng có gì trong tay, cô ấy vẫn đi theo cậu. Lúc cậu bị người ta truy sát, cô ấy thay cậu đỡ một nhát dao. Biết rõ rượu anh trai cậu đưa có độc, cô ấy cũng thay cậu uống…”
Bùi Lẫm lạnh lùng cắt ngang lời anh ta:
“Hứa Tinh Lộc chẳng qua chỉ là một con chó tôi nhặt về.”
“Trung thành với tôi là chuyện đương nhiên.”
Trương Từ lập tức nghẹn lời.
Quen biết Bùi Lẫm nhiều năm như vậy, anh ta hiểu rõ hắn là kiểu người có thể vì quyền lực mà bất chấp tất cả.
Từ một đứa con riêng bị người khác coi thường, hắn từng bước trèo lên vị trí gia chủ nhà họ Bùi.
Giết anh em ruột, khiến cha mình phải ngồi tù…
Không có chuyện gì mà hắn không dám làm.
Ngay lúc đó, cửa văn phòng bị đẩy ra.
Thẩm Ngâm Sơ bước vào. Một chiếc áo khoác đỏ rực khoác trên người khiến cô ta càng thêm xinh đẹp, rực rỡ đến chói mắt. Trong tay cô ta cầm một chiếc máy tính bảng, khẽ gật đầu với Trương Từ đang ngồi trên sofa, xem như lời chào hỏi.
Sau đó, cô ta đi thẳng đến trước bàn làm việc của Bùi Lẫm.
“Đã xem qua ba địa điểm tổ chức hôn lễ, phương án em gửi vào email của anh rồi.” Giọng nói của cô ta dứt khoát, gọn gàng. “Danh sách khách mời anh xem lại một lượt. Người nào anh không muốn gặp, em sẽ trực tiếp gạch bỏ.”
Bùi Lẫm nhận lấy máy tính bảng, cúi mắt nhìn nội dung bên trên. Trong đáy mắt lạnh lùng của hắn cuối cùng cũng xuất hiện một tia ấm áp.
“Em quyết định đi.”
“Hôn lễ của chúng ta, em muốn mời ai thì mời người đó. Người nào em không muốn mời, anh tuyệt đối sẽ không để hắn xuất hiện trước mặt làm chướng mắt em.”
Thẩm Ngâm Sơ cong môi cười.
“Người em không muốn mời, vốn dĩ không có tư cách xuất hiện trong danh sách.”
Nghe vậy, Bùi Lẫm cũng chỉ cưng chiều mỉm cười.
Thẩm Ngâm Sơ chính là kiểu phụ nữ như vậy.
Cô ta xinh đẹp, lại có thủ đoạn.
Đi đến đâu, cô ta cũng là tâm điểm chú ý của mọi người.
Không giống như Hứa Tinh Lộc, mãi mãi không thể bước lên sân khấu.
Lúc này, Thẩm Ngâm Sơ ngồi xuống bên cạnh hắn, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
“Đúng rồi, Hứa Tinh Lộc đâu?”
“Cô ấy đi rồi.” Bùi Lẫm nói. “Sẽ không quay lại nữa.”
Thẩm Ngâm Sơ nhướng mày.
“Vậy cũng tốt. Vốn dĩ cô ấy không xứng với anh, xem như cô ấy còn biết tự lượng sức mình.”
……
Một ngày một đêm sau.
Y Xuân.
Chiếc tàu hỏa dừng lại trên sân ga của thành phố nhỏ vùng biên giới phía Bắc này.
Hứa Tinh Lộc khoác trên người chiếc áo lông vũ dày cộm, đứng một mình trên sân ga vắng lặng.
Suốt chặng đường này, cô vẫn luôn suy nghĩ…
Rốt cuộc sẽ có ai đến kéo dài mạng sống cho cô đây?
Ngay lúc ấy, Hứa Tinh Lộc bỗng nhiên nhớ đến một người.
Chỉ có người đó thôi!
Hứa Tinh Lộc lập tức rời khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi.
Xe dừng trước một căn nhà cũ kỹ.
Hứa Tinh Lộc hít sâu một hơi, sau đó đưa tay đẩy cánh cửa trước mặt ra.