Chương 2
Hứa Tinh Lộc bước ra khỏi nhà tang lễ, tuyết lạnh lập tức đập vào mặt. Những bông tuyết rơi trên mái tóc, hàng mi của cô, rồi tan thành từng giọt nước nhỏ.
Vừa đi đến ngã rẽ, điện thoại đột nhiên rung lên.
Là một số lạ.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng đàn ông khàn khàn, mang theo vẻ tức giận:
“Hứa Tinh Lộc, cuối cùng cô cũng chịu nghe máy rồi!”
“Mẹ cô lại nợ chúng tôi tám mươi vạn nữa. Đã nói tuần này sẽ trả, người đâu rồi?”
“Điện thoại cũng không thèm nghe!”
“Hai mẹ con cô định quỵt nợ sao?”
Hứa Tinh Lộc nhìn màn tuyết trắng xóa đang bay trước mắt, bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Bảy năm trước, cô đã bán chính bản thân mình để thay mẹ trả khoản nợ cờ bạc lên đến hàng chục triệu.
Cô từng nghĩ đó sẽ là lần cuối cùng.
Cô từng nghĩ sau khi hợp đồng kết thúc, tất cả mọi chuyện cũng sẽ chấm dứt.
Nhưng mẹ cô vẫn còn sống.
Vẫn tiếp tục đánh bạc.
Vẫn tiếp tục mắc nợ.
“A lô? Cô có nghe thấy tôi nói không?!”
“Nghe thấy rồi.” Cô khẽ đáp.
“Khi nào trả tiền?”
“Ngày mai.” Hứa Tinh Lộc trả lời. “Ngày mai tôi sẽ cho anh câu trả lời.”
Sau khi cúp máy, Hứa Tinh Lộc đứng dưới ánh đèn đường.
Tuyết rơi xuống bờ vai cô, từng lớp từng lớp phủ lên chiếc áo quân đội rộng thùng thình.
Điện thoại lại sáng lên.
Có một tin nhắn mới.
Hứa Tinh Lộc mở ra.
Là một bức ảnh.
Trong ảnh, mẹ cô — Lưu Mỹ Lan — đang ngồi trước một bàn đánh bạc, hướng về phía ống kính cười tươi, trong tay còn nắm chặt một quân bài.
Nội dung tin nhắn là:
【Tinh Tinh, mẹ đánh bài thua rồi, chuyển cho mẹ tám mươi vạn đi!】
Đáy mắt Hứa Tinh Lộc tràn đầy vẻ bi thương.
Bản thân cô đã chịu đựng suốt một ngày dài, vậy mà mẹ cô vẫn còn có thể thản nhiên mở miệng xin tiền cô để trả nợ cờ bạc.
Hứa Tinh Lộc nhét điện thoại trở lại túi áo quân đội, đưa tay bắt một chiếc taxi, đi về phía phòng mạt chược trong con ngõ phía Tây thành phố — nơi mẹ cô, Lưu Mỹ Lan, đang ở.
Đến nơi.
Hứa Tinh Lộc đẩy cửa bước vào.
Mùi khói thuốc nồng nặc cùng tiếng mạt chược va chạm chói tai khiến người ta gần như không mở nổi mắt.
Lưu Mỹ Lan ngồi ở chiếc bàn mạt chược trong cùng, miệng ngậm điếu thuốc, trước mặt chất đầy một chồng phỉnh cao ngất.
Nhìn thấy Hứa Tinh Lộc, bà ta lập tức vẫy tay gọi cô.
“Tinh Tinh! Con đến đúng lúc lắm, con đến đưa tiền cho mẹ sao?”
“Mẹ.”
Hứa Tinh Lộc bước đến trước mặt bà, giọng nói rất khẽ: “Mẹ có biết không, trước đây không lâu con đã xảy ra chuyện?”
Lưu Mỹ Lan sững người, ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá cô một lượt.
“Chuyện gì chứ? Chẳng phải con vẫn khỏe mạnh sao?”
Hứa Tinh Lộc nhìn bà.
Trên gương mặt Lưu Mỹ Lan là vẻ khó hiểu, đôi mắt đục ngầu ấy không hề có chút cảm xúc nào khác.
Ngay khoảnh khắc này, Hứa Tinh Lộc đã chắc chắn.
Người giúp cô kéo dài mạng sống không phải là mẹ cô.
“Con không còn tiền nữa.” Hứa Tinh Lộc nói. “Quan hệ giữa con và Bùi Lẫm cũng đã kết thúc rồi.”
Sắc mặt Lưu Mỹ Lan lập tức sa sầm.
“Con nói cái gì?”
“Con để cậu ta ngủ với con suốt bảy năm, chẳng lẽ một đồng cũng không lấy được sao?”
Nghe thấy câu nói ấy, trong đáy mắt Hứa Tinh Lộc tràn ngập thất vọng cùng mệt mỏi.
Cô không trả lời.
Chỉ xoay người rời khỏi phòng chơi mạt chược.
Tiếng chửi mắng của Lưu Mỹ Lan đuổi theo từ phía sau, nhưng nhanh chóng bị cánh cửa sắt ngăn cách. Trong con ngõ nhỏ chỉ còn tiếng gió lạnh lùa qua cổ áo, rít lên từng hồi.
Hứa Tinh Lộc đứng giữa con hẻm, không biết nên đi về đâu.
Thành phố rộng lớn như vậy, nhưng lại chẳng có nơi nào thuộc về cô.
Chỉ có lời của Diêm Vương không ngừng vang vọng trong đầu.
“Có người đã thay ngươi kéo dài mạng sống. Cái giá để kéo dài mạng sống ấy rất lớn. Ngươi hãy thay người đó sống thật tốt, coi như trả lại món nợ này.”
Người kéo dài mạng sống cho cô...
Không phải mẹ.
Vậy còn có thể là ai?
Nhưng bất kể người đó là ai, nếu cô đã có thêm một lần được sống, cô nhất định phải sống thật tốt.
Sau đó, Hứa Tinh Lộc lấy điện thoại ra, mua một tấm vé trở về quê nhà Y Xuân.
Tàu lửa bắt đầu chuyển bánh.
Hứa Tinh Lộc dựa vào bên cửa sổ. Bên ngoài, từng lớp tuyết trắng xóa không ngừng phủ lên mặt kính, thành phố phía sau dần dần lùi xa.
Cô đưa ngón tay chạm nhẹ vào cửa kính xe.
Cái lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay lan vào tận tim.
Sau khi từng chết một lần, Hứa Tinh Lộc phát hiện bản thân nhìn thấy thứ gì cũng muốn đưa tay chạm vào.
Bởi vì mỗi một cảm giác chân thật ấy đều đang nhắc nhở cô rằng...
Cô vẫn còn sống.
Sáng hôm sau, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Bùi Lẫm gửi tới.
“Đi đâu rồi? Sao còn chưa quay về?”
“Cô thích ở nhà tang lễ đến vậy sao?”
“Vậy cô sống lại để làm gì? Còn không bằng chết đi luôn!”
Hứa Tinh Lộc nhìn những lời lạnh lùng cay nghiệt của Bùi Lẫm.
Ở bên hắn nhiều năm như vậy, hắn luôn luôn là người như thế.
Ngay từ khi nhặt cô về, Bùi Lẫm đã từng nói:
“Nhớ kỹ, cô không phải vợ tôi. Cô chẳng qua chỉ là một con chó tôi nhặt về thôi. Sau này phải trung thành một chút.”
Hứa Tinh Lộc cảm thấy bản thân đã đủ trung thành rồi.
Suốt những năm qua, Bùi Lẫm ngày càng giàu có, bên ngoài hắn có vô số ong bướm vây quanh.
Cô chưa từng quản.
Cô chỉ nghĩ rằng mình phải báo đáp hắn.
Nhưng cô không ngờ...
Bùi Lẫm lại chính là người cướp đi mạng sống của cô.
Hứa Tinh Lộc ép xuống những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, bàn tay run rẩy gõ từng chữ.
“Tôi sẽ không quay về nữa. Sau này... cũng sẽ không quay về nữa.”