Chương 6
Ngày hôm sau sau khi Lưu Mỹ Lan rời đi, Hứa Tinh Lộc vẫn đến siêu thị làm việc như thường lệ.
Bận rộn suốt cả ngày, đến khi tan ca thì mặt trời đã lặn xuống phía chân trời.
Vừa trở về nhà, Hứa Tinh Lộc đã nhìn thấy cửa phòng mở toang.
Cây xanh trong sân đều bị đổ ngã xuống đất, bùn đất vương vãi khắp nơi, lá cây bị giẫm nát, dính chặt vào những khe hở giữa nền gạch xanh.
Trong lòng cô chợt dâng lên dự cảm chẳng lành, vội vàng bước nhanh vào trong.
Vừa đi đến phòng khách, cô đã nhìn thấy Thẩm Ngâm Sơ từ bên trong bước ra.
Đôi giày cao gót tinh tế, chiếc áo khoác gió màu trắng kem, lớp trang điểm không hề có chút sơ suất.
Ánh mắt khinh miệt của Thẩm Ngâm Sơ rơi trên người Hứa Tinh Lộc.
Ngay sau đó, cô ta giơ tay lên, hung hăng tát mạnh một cái.
“Hứa Tinh Lộc, làm kẻ thứ ba mà cô vui vẻ đến vậy sao?”
“Cô có biết mỗi một đồng tiền Bùi Lẫm tiêu cho cô đều là tài sản chung của vợ chồng chúng tôi không?”
Cái tát này dùng lực cực lớn.
Gương mặt Hứa Tinh Lộc bị đánh lệch sang một bên, bên tai vang lên tiếng ù ù, trong miệng lập tức tràn ngập vị tanh của máu.
Cô đưa tay che mặt.
Cô muốn nói rằng số tiền kia cô chưa từng động đến một xu nào.
Muốn nói rằng không phải cô cầu xin Bùi Lẫm đến tìm mình.
Nhưng đôi môi chỉ khẽ run lên.
Một chữ cũng không thể thốt ra.
Thẩm Ngâm Sơ lạnh lùng đánh giá cô từ trên xuống dưới, sau đó ánh mắt lại lướt qua khoảng sân hỗn loạn phía sau.
Sự khinh thường trong đáy mắt cô ta sắc bén như một lưỡi dao.
“Làm tình nhân mà còn phải sống ở cái nơi quỷ quái thế này. Xem ra trong mắt Bùi Lẫm, cô cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi.”
“Một người phụ nữ sống thành bộ dạng như cô… còn không bằng chết đi cho rồi.”
Vừa dứt lời, Thẩm Ngâm Sơ lùi lại một bước.
Hai tên vệ sĩ từ ngoài cửa đi vào, một trái một phải giữ chặt bả vai Hứa Tinh Lộc, ép cô quỳ mạnh xuống đất.
Đầu gối Hứa Tinh Lộc đập trúng mảnh vỡ của chậu hoa đựng cây xanh.
Cơn đau dữ dội khiến toàn thân cô run lên.
Cô còn chưa kịp hít vào một hơi, nắm đấm đã giáng xuống.
Một cú đấm nện mạnh vào lưng cô, âm thanh trầm đục vang thẳng vào tai.
Ngay sau đó là cú thứ hai.
Nó giáng thẳng lên xương bả vai, đau đến mức giống như xương cốt sắp bị đánh nứt ra.
Hứa Tinh Lộc ôm đầu, cuộn người lại theo bản năng.
Một cú đá mạnh vào bên eo khiến cả người cô bị đá văng xuống đất.
Trán cô đập mạnh lên sàn nhà, trước mắt lập tức tối sầm.
Cô cắn chặt môi, không để bản thân phát ra tiếng kêu đau.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức bật cả máu.
Ngay lúc Hứa Tinh Lộc nghĩ rằng mình có lẽ sẽ bị đánh chết…
Thẩm Ngâm Sơ giơ tay ra hiệu cho đám vệ sĩ dừng lại.
Sau đó, cô ta ngồi xổm xuống trước mặt cô, dùng tay bóp lấy cằm Hứa Tinh Lộc, ép cô ngẩng đầu lên.
Giọng nói lạnh lẽo mang theo sự cảnh cáo:
“Hãy nhớ kỹ bài học lần này. Nếu còn có lần sau, tôi sẽ không khách sáo như hôm nay đâu.”
Tiếng giày cao gót dần dần xa khuất, cửa xe đóng lại, tiếng động cơ cũng biến mất nơi đầu con ngõ nhỏ.
Căn nhà chìm vào im lặng.
Hứa Tinh Lộc nằm nghiêng trên nền đất lạnh lẽo, khắp người đều đau đớn. Cô cố gắng giãy giụa bò trở lại ghế sofa, gần như đã quên mất chuyện phải tự bôi thuốc cho bản thân.
Cô chỉ ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đáy mắt là một khoảng trống lạnh lẽo đến chết lặng.
Vài tiếng sau, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.
Bùi Lẫm đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy cả người cô đầy thương tích, giữa mày hắn khẽ nhíu lại, vừa định lên tiếng.
“Bùi Lẫm.”
Hứa Tinh Lộc đã mở lời trước.
Giọng cô khàn đặc, như thể trong cổ họng chứa đầy cát sỏi:
“Chúng ta kết thúc đi.”
Cô dựa vào sofa, chậm rãi ngẩng khuôn mặt đầy vết thương lên nhìn hắn.
“Không ai muốn trở thành kẻ thứ ba, tôi cũng không muốn.”
Bùi Lẫm im lặng hai giây, sau đó lạnh nhạt lên tiếng.
“Muốn chia tay? Được.”
“Trả hết số tiền trước đây cô nợ tôi.”
Hắn nhìn cô, giọng nói không chút dao động.
“Tính từ ngày tôi nhặt cô về cho đến bây giờ, tổng cộng là mười lăm triệu tám trăm nghìn.”
Hứa Tinh Lộc như bị ai đó giáng mạnh một cú vào tim, cô không dám tin mà nhìn hắn.
“Mười lăm triệu tám trăm nghìn?”
“Không trả nổi thì ngoan ngoãn nghe lời.”
Bùi Lẫm cúi đầu nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt.
“Sau này tôi sẽ không để Ngâm Sơ đến tìm cô nữa.”
Nói xong, hắn lấy thuốc ra, cúi người xuống, từng chút từng chút bôi thuốc lên những vết thương trên người Hứa Tinh Lộc.
Không biết đã qua bao lâu, Bùi Lẫm mới rời đi.
Trong phòng ngủ, Hứa Tinh Lộc nằm trên giường, đau đến mức không thể thốt ra lời.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh đèn vàng nhạt, chẳng biết từ lúc nào tuyết lại bắt đầu rơi.
Nhưng giờ đây cô không còn tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp ấy nữa.
Trong đôi mắt chỉ còn lại sự mờ mịt và hoang vắng vô tận.
Đúng lúc này, điện thoại của Hứa Tinh Lộc vang lên.
Cô máy móc đưa tay ra, ấn nút nghe máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông.
“Hứa Tinh Lộc phải không? Tôi là cảnh sát Lý của đồn công an Bắc Thành. Cô mau đến bệnh viện trung tâm đi, mẹ cô xảy ra chuyện rồi!”