Hoàng bà tử cầm nhân sâm trở lại thiên viện mình trụ, nhìn ngọn đèn
mờ nhạt chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt của đứa con, nàng không khỏi
thở thật dài.
Hoàng lão hán ở một bên không khỏi thấp giọng nói:” Như thế nào? Chỗ vợ Trần Tục nơi đó cũng không có nhân sâm?”
Hoàng bà tử lắc đầu, từ trong ngực lấy ra nhân sâm lúc trước Vãn Hương đưa: “Chỉ sợ về sau không giở trò được!”
Hoàng lão hán vội hỏi:” Xãy ra chuyện gì?”
” Không có việc gì.” Biểu tình Hoàng bà tử có chút chua sót,” Lấy nàng nhiều thứ như vậy, đây là lúc trả nợ!”
Hoàng lão hán nghe hết cả hồn: “Như thế nào còn biện pháp?” Nói xong, nhìn nhà chỉ có bốn vách tường, “Cái nên bán đều bán, chúng ta còn cái
gì a?”
Hoàng bà tử không trả lời, chính là dặn bảo trượng phu:” Ngươi đem
cái này cất kỹ. Tiết kiệm mà dùng, cũng có thể cố được một năm. Một năm
sau, chuyện như thế nào ai cũng không nói rõ ràng!” Thanh âm rốt cuộc có vài phần phấn chấn.
Sáng sớm ngày hôm sau, liền một lần nữa sắp xếp người đi phát chẩn.
“Ngài thật biết lấy lòng người nội viện.” Có tức phụ kêu gào không